Đập Nồi Bán Sắt Đi Học

Chương 337: Ngoại truyện 7: “có một số việc chưa từng thay đổi”

179@-
Ngoại truyện 7: “có một số việc chưa từng thay đổi”

Liêu Như Ninh có xuất thân từ một thế gia bản địa của Sao Sa Đô. Từ sau khi cậu được đo đạt ở cấp 3S, không ít người lớn của mấy thế gia kết giao có tới làm khách, trong lời nói toàn cho rằng cậu nên đi tới các ngôi sao khác, đặc biệt là Sao Đế Đô đang phát triển tốt nhất.

Dù sao thì trường Damocles đã xuống dốc.

“Đi đâu tùy con chọn.” Ông cha họ Liêu tỏ vẻ không can thiệp vào lựa chọn của Liêu Như Ninh.

Còn về suy nghĩ thực sự của Liêu Như Ninh: “Con chắc chắn sẽ không đi đến viện Bình Thông, trường Samuel thì chả không quen, không thể gây chuyện được với nhiều người trong trường Đế Quốc, không đi luôn.”

Người lớn: “Cho nên, con muốn đi đến trường South Pasadena?”

Liêu Như Ninh: “Không, nghe nói bên đó có nhiều côn trùng, con nghĩ rằng trường Quân sự Damocles rất tốt.”

“Sao mà con lại chọn trường Damocles được?” Người trẻ phải ra ngoài nhiều hơn một chút.”

“Người trưởng thành cần đồng hành chung với những người thân yêu của mình.” Trái lại Liêu Như Ninh nói như thế.

Người lớn: “...”

Cha Liêu bên cạnh nghe được câu này trước khi ra khỏi cửa bèn lui về hai bước nói: “Cũng không cần, cha con còn trẻ, không cần con báo hiếu.”

Bất kể như thế nào, cuối cùng Liêu Như Ninh vẫn chọn trường Damocles. Cậu là người dân bản địa nên hồi đó mới năm đầu tiên tiểu học là trường có tổ chức bọn cậu đi thăm trường Damocles. Lúc ấy hình ảnh huấn luyện của trường in sâu trong đầu cậu, thành thử Liêu Như Ninh quyết định cố gắng học tập cơ giáp để tới học trường quân sự này.

Mặc dù năm họ đến thăm là sự khởi đầu của những năm trượt dốc thấp nhất của trường Damocles.

Liêu Như Ninh đăng ký rồi là được gọi điện sớm nhất, bên trường muốn cậu huấn luyện chung với mấy tân sinh viên cấp 3S. Lần đầu tiên trường Damocles có 4 tân sinh viên cấp 3S trong năm nay, không có gì bất ngờ xảy ra thì bọn họ nhất định sẽ trở thành đồng đội, cùng nhau tham gia giải đấu Hephaestus.

Cho nên năm nay bên nhà trường đã liên lạc với 4 sinh viên năm nhất từ sớm, hy vọng họ có thể đến trường báo cáo. Ngày nào Liêu Như Ninh cũng ở nhà huấn luyện, hoàn toàn không ngại đổi chỗ khác.

“Vận may không tệ.” Cha Liêu vừa mới bàn chuyện làm ăn trở về, nhân tiện đánh giá con trai mình, “Năm nay nhiều cấp 3S như vậy, nói không chừng trường Damocles quật khởi chính nhờ mấy con.”

Đầu Liêu Như Ninh đầy mồ hôi, cậu vừa ra khỏi cơ giáp và lau mặt một cái: “Năm nay số lượng sinh viên mới cấp 3S của các trường quân sự đều cao theo dạng mới hết.”

“Cũng đúng.” Cha Liêu suy nghĩ một chút bèn hỏi, “Chỉ huy cấp siêu 3S của nhà họ Ứng kia là cùng khóa với các con?”

hết cả tên, chẳng qua có một sự thay đổi trong cách phân phối qua các trường quân sự, “Năm nay trong đám sinh viên


hai người này hoặc là gai nhọn đau


Liêu Như Ninh đặt hết trong huấn luyện đánh


còn có một chỉ huy


đi ra từ thế gia.” Liêu Như Ninh nhớ lại,


Liêu Như Ninh, “Chính con tranh giành một chút, cha không muốn đến


cha không


giảng nên gần như chẳng có mấy ai. Song, đã có 2 người đứng trước cổng trường,


ta đánh một trận đi.” Liêu Như Ninh tiến lên với câu đầu


gật đầu với cậu:


tài, không cần cố ý hẹn.”


Hoắc Tuyên Sơn và Ứng Thành Hà hoàn mỹ


lặng ở cổng trường,


qua họ, kế đó cậu ta đi tới và hét tên của mấy


đã thu lại, trong lòng mỗi người


chiếc máy bay và có một giáo viên đi xuống, “Lời đầu tiên


về từ quân



Kha dời tầm mắt xuống nhìn cánh tay Giải


chủ yếu chỉ đạo huấn luyện chiến sĩ độc lập, cũng chính là Hoắc Tuyên Sơn và Liêu Như Ninh. Còn hai người


đầy một tiếng là đã tách ra, Liêu Như Ninh


Sơn là chiến sĩ độc lập hạng nhẹ, trước tiên cần thích ứng một thời gian.” Giải


cùng nhau, Hoắc Tuyên Sơn được yêu cầu điều khiển cơ


chiến đấu rất dễ sinh ra đủ loại vấn đề bởi vì cơ giáp bị phá hư, có đôi khi


sa mạc, Hoắc Tuyên Sơn đổ mồ hôi đầm đìa trong khoang cơ giáp. Khi thời gian


ở trên mặt đất mà còn dành thời gian liếc mắt nhìn trên đó,


bất mãn bèn đá thẳng về phía mông Liêu Như Ninh, lực của


sau đó cậu bị Giải Ngữ Mạn đ è xuống mà đánh. Đến cuối thì


đột nhiên truyền đến một tiếng “rầm”. Bà chợt quay đầu nhìn


do nóng ngất


đỏ bừng, cả người đầm đìa mồ hôi, quần áo


xa kia không? Em mang theo cậu ta chạy đến chỗ lá cờ và quay lại lúc


giáp: “Cô ơi, em không đánh nhau với cậu ta


Giải Ngữ Mạn đen mặt, khoanh hai tay và ra hiệu


Ngữ Mạn nhận được một cuộc gọi



ngạc nhiên: “Sĩ quan huấn


cũng sẽ giảng dạy ở trường, dẫn dắt


lời này khiến Giải


không muốn anh ấy tiến hành điều tra thêm. Mấy ngày trước anh ấy quá nóng, suýt nữa dẫn




thì ăn đầy hạt cát. Đến cuối trở về được thì chỉ thấy Giải Ngữ Mạn mang theo máy


sa mạc, dựa người song song


Sơn đưa tay ngăn cản nửa


Hàn đó mới không phải là nơi cho người


lại, cảm nhận được sa mạc mang


chuyện chơi mấy câu cùng với Hoắc Tuyên Sơn: “Sao cậu không


Tuyên Sơn đã cho cơ giáp làm


trường Damocles


cậu vươn tay ra nói với Hoắc


sa mạc vàng in dấu hai bàn





Hoắc Tuyên Sơn cúi đầu nhìn tay mình, trên đó có thêm một chiếc nhẫn.

“Lần sau nên dẫn tớ và Thành Hà cùng nhau đi chơi cho rồi.” Liêu Như Ninh lầm bầm, “Hơn nữa tớ tuyệt đối thấy Ứng Tinh Quyết nọ cũng có thành kiến với tớ.”

Hoắc Tuyên Sơn vươn một tay ra và đặt nó ở trước mắt Liêu Như Ninh: “Thấy không?”

“Có chuyện gì vậy, tay cậu bị thương?” Liêu Như Ninh hỏi.

Hoắc Tuyên Sơn: “...”

“Chậc chậc, thế là thành công rồi?” Kim Kha đi ngang qua, cậu ấy nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Hoắc Tuyên Sơn bèn cảm thán.

Liêu Như Ninh nhìn trái nhìn phải: “Hở?”

Kim Kha lắc đầu: “Cậu vẫn nên chơi chung với Ứng Thành Hà đi.”

Cho nên số liệu thống kê về tỷ lệ độc thân của chiến sĩ độc lập nào đó thực sự không sai, một nửa chiến sĩ độc lập được chỉ huy mang đi, dẫn đầu thoát khỏi hàng ngũ độc thân, nửa còn lại… không nói cũng được.

“Còn có 10 phút là đến Sao Huyễn Dạ, mọi người chuẩn bị hạ cánh.” Vệ Tam đi tới nhắc nhở.

Tất cả mọi người kiềm chế cảm xúc của mình, ai nấy đứng dậy.

Không giống như hạ cánh trong quân khu trong những năm trước, bây giờ mấy đội quân có xu hướng hạ cánh thẳng trong biển tinh thú, giết trực tiếp một đường và đi tới quân khu.

“Hành động.” Kim Kha đứng ở giữa, trong nháy mắt cửa khoang mở ra là Vệ Tam dẫn đầu lao ra.

Năm người dẫn đội chém giết tinh thú, một đường đi về phía quân khu, có đội chủ lực dẫn đầu, tuyện nhiên đám tinh thú này không phải là vấn đề.

Đến trước quân khu, mọi người thu cơ giáp lại. Vệ Tam cúi đầu để ý tay áo, bỗng nhiên như có cảm giác, cô nghiêng đầu nhìn về phía đối diện: Là người của Quân khu 5, Ứng Tinh Quyết đứng ở phía trước.

Cô giơ tay lên để lộ số lượng tinh thú thống kê trên quang não, nở nụ cười khiêu khích với anh.

Mười năm trôi qua, họ đã từng là những người bạn đầy tin tưởng luôn có nhau, đồng thời trong đó vẫn có lẫn vào sự cạnh tranh giữa các quân khu. Một số điều đã thay đổi, nhưng có một số chuyện lại chẳng bao giờ đổi thay.

- -------------------
Đập Nồi Bán Sắt Đi Học
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 46 lượt.
loading...