Chu Hoan Nhan

Chương 7: Hoàn

355@-
26

Ta từ biệt phụ mẫu, giao Cảnh Ngôn lại cho họ chăm sóc.

Ta quỳ lạy dưới chân núi Long Hổ, rồi dẫn mấy trăm anh em trong thôn mang theo gánh nặng đi tòng quân.

Ta muốn leo lên từng bước như kiếp trước.

Muốn thành lập nên một đội quân của riêng mình càng sớm càng tốt, nơi mà những binh sĩ chỉ nghe lời ta.

Cuộc sống này sẽ đơn giản hơn nhiều không?

Trước khi nhập ngũ, ta đã đến tháp Nguyệt Nha nổi tiếng ở Thủy Hồ.

Ta nhìn Bạch Hiểu Sinh ở đối diện, lấy đồ trong ngực ra: “ Lão tiên sinh, đây là đan dược gì vậy?”

Những viên thuốc trên bàn là do ta trộm lấy lúc cho Lục Đình Sinh ăn khi hắn ngất đi.

Người đối diện chỉ nhìn thoáng qua “ Thuốc áp chế độc dược”

Ngũ độc là loại độc độc nhất thiên hạ, không có thuốc giải, người bị trúng độc mối khi phát tác nội tạng như bị ai cắt xẻ sống không bằng chết.

Bạch Hiểu Sinh liếc nhìn ta: “ Ngươi và Lục Đình Sinh có mối quan hệ gì?”

Ta sửng sốt “ Cái gì?”

Hắn nói “ Ngũ Độc này được chế ra ở Nam Man, người lần trước ta gặp trúng nó là Lục Đình Sinh”

“ Ta cho hắn uống thuốc này để kìm hãm”

Ta nhìn vào viên thuốc màu đỏ trước mặt, và suy nghĩ của ta đã trôi đi thật xa.

Trở lại thời điềm ở căn mật thất của Lục Đình Sinh trong trạng thái hồi tưởng, khi đó Lục Đình Sinh đã nói với ta bằng đôi mắt đỏ ngầu rằng hắn sẽ không bao giờ phản bội Chu Hoan Nhan dù có phải chết đi nữa.

Lại nói chuyện, thanh âm lúc này có chút run rẩy “ Hắn làm sao trúng độc?”

Bạch Hiểu Sinh thở dài: “ Năm đó, Lục Đình Sinh trong trận chiến ở Vô Hà Quan đã vô tình bị bắt, Nam Man đã cho hắn uống ngũ độc chỉ có thể sống được trăm ngày”

“ Dựa vào thuốc ta đưa cho hắn, sống sót được nhiều năm như vậy đã là cực hạn rồi”

27

Ta tiến vào doanh trại với tư cách một người phụ nữ.

Sống lại quá trình chật vật ở kiếp trước.

Tin tức về chiến thắng của Lục Đình Sinh thi thoảng truyền đến, mỗi khi chúng ta nghe được một tòa thành bị hạ, những binh sĩ ở đây đều lén ăn mừng.

Một năm sau,tin tức Hầu gia thất bại ở tiền tuyến truyền về.

Người đưa thư nói: “ Hầu gia đã sắp thắng nhưng vào thời khắc mấu chốt ngài ấy lại phun ra máu rồi ngã ngựa’

Ta loạng choạng phải vịn vào mép bàn ép bản thân bình tĩnh lại.

Chất độc của Lục Đình Sinh đã phát tác.

“ Hầu gia bây giờ thế nào?”

Người đưa thư không dám ngẩng đầu: “ Đã bị Nam Man bắt”

Lời này vừa nói ra, toàn bộ quân doanh bắt đầu trở nên ồn ào.

Ta chỉ cảm thấy đầu óc ong ong lên, không nghe rõ lời nói xung quanh.

Ai đó lắc vai ta, lúc này ta mới hoàn hồn.

“ Tướng quân, bây giờ chúng ta phải làm sao?”

Ta nắm lấy hai góc bàn, gằn từng chữ: “ Đi... chúng ta đi đưa hầu gia trở về”

28

hơn 400 người đột kích bất


chúng ta chiếm được một


Nam Man cứu viện đến,


khỏi híp mắt lại nhìn vào


gặp, ngươi còn không


ta và không có hành


địch nhau, cờ bay phấp phới,


ông khẽ cười một tiếng,


lâu không


Đã lâu không gặp,


Chu tướng quân, Giang phó tướng chắc không


vậy, ta nhận sai người rồi, Chu


hắn và


là cấp dưới trung thành nhất của ta. Ta không


cũng là phụ thân


không phải kẻ phản bội, vậy thì sẽ


người của Lục Đình Sinh, vậy thì kẻ đó phải


được lộ trình cầu cứu của Lục Đình Sinh, nếu không có


chỉ khiến ta chắc chắn


điều này cũng phải cảm ơn Bạch Hiểu Sinh


tác độc lần đầu tiên là


mẫu thân


ta tự tử vì tình yêu, nhưng thực


không thể nghĩ điều


là dân Nam Man ẩn náu


Trừng: “ Lục


nói: “


ngũ độc, sớm


ngước nhìn lên bầu trời biên quan


rất nhiều mới có


sẽ đưa


hắn giao cho ta, ta sẽ


ta, nếu ta giao hắn cho ngươi


Đình Sinh thật ngu ngốc, hắn đã nuôi dưỡng con




được cười, Giang


ta nói: “


khoé mắt, thở dài: “


suốt mười năm, coi nó như con ruột,


đều là những anh hùng hiên ngang đầu đội trời chân đạp đất chiến đầu


thấy hắn


tại chỗ không thể


ngươi nói


Con


khẩy không


còn lương tâm, hãy trả ngài ấy lại cho chúng



thi thể Lục Đình Sinh


qua, không biết áo


đưa hắn tới,


hắn, ta chợt nhớ đến lần


binh lính tới hỗ trợ tái định cư cho những người tị nạn


ngụm nước, nó liền đi theo


một đứa trẻ nhỏ và gầy


lòng tốt cưu mang khắp nơi,


rời đi, còn quyết đi


nhìn ta, đôi mắt sáng tựa như những


cho hắn ăn


ta, khiến hắn sẵn sàng cống


lại thấy mình như


mặt cho hắn, hơi nghiêng


nói ngươi


tay hắn: “ Chàng xuống âm phủ đừng


về kinh thành, mà


Sinh trở về, sau khi biết tin đó Giang Cảnh


nghiệt: “ Phụ thân của người giờ là đại tướng quân của


ấy tên là Lục Đình Sinh, ông ấy là Hầu gia của


Ngôn như cũ, chỉ là dường như


đánh trận cũng không


khi thằng bé gặp một nữ y sĩ khá ngốc


của Dược Vương và học các



nghếch của thằng bé đến mức quyết định


như vậy, dường như chỉ


Lục Đình Sinh đứng trên


chút nào nào. Cuộc sống kiếp này của


vẫn miệt


Được,


toe toét với nàng ta:


tay, dùng môi chỉ vào ta nói một cách


bao nhiêu lâu


thấy dương gian quá nhàm chán nên mới


bát canh trong tay: “ Đây, thử


nhưng không


mắt nhìn ta:


muốn tìm một người,


ở dưới âm phủ tìm người


canh cho nàng


lấy tay áo ta, chỉ vào gian nhà gỗ cách đó


đồ trắng, hắn là người xuất hiện rực


tay với hắn:


gọi ta


không


vô liêm sỉ, ngươi có thể không uống canh Mạnh


canh của Lục Đình


chàng ấy, coi như là


mong ta mắt


đang run


ta có cải thiện hơn, ngoài bớt vị


nói, Lục Đình Sinh


nhân sao người


vội quay


lấy tay ta và


luân hồi, ta có nghe thấp


Hai


mình lại là một kẻ ốm yếu,


Lục Đình Sinh, ai dè



Cơ thể thật vô dụng.

Ta không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc đành trông chờ vào Lục Đình Sinh đi tìm ta.

Đình Sinh, Đình Sinh, khi nào chàng mới đến tìm ta.

Hôm đó khi ta đang ở nhà chán chết ngắt từng đoá hoa.

Mấy tỷ muội hàng xóm xung quanh rủ ta lên kinh thành xem lễ hội.

Ta nhìn y phục và những trang sức rực rỡ trên người họ, tất nhiên cũng đoán được phần nào ý định của những cô nương tuổi mới lớn.

Với ta thì cũng không quan trọng cho nên chỉ thay sang y phục tươi sáng hơn hàng ngày một chút.

Dù không qua quan tâm đ ến mục đích của các nàng nhưng không thể phủ nhận ta vẫn khá trông đợi vào chuyến đi chơi lần này.

Kinh thành hôm nay khá náo nhiệt, nghe dân chúng nói Lục tướng quân cùng gia đình ông ấy mới trở về từ biên quan Mạc Bắc.

Cùng trở về với ông còn có con trai của tướng quân, Lục Viễn, vị tướng trẻ khôi ngô nhất Mạc Băc.

Trong lòng ta biết rõ điều đó, chả trách hôm nay ngoài đường có nhiều cô nương như vậy.

Chúng ta ngồi trên lầu của một quán tửu lâu, nhìn xuống ngắm cảnh trên đường cái.

Không qua bao lâu, đường phố bỗng trở nên ồn ào hơn, tiếng xì xào bàn tán của các cô nương trở nên rõ ràng.

Gia đình của Lục Tướng quan đã tiến vào trong kinh thành.

Ta dường như có linh cảm, ngước mắt nhìn về phía xa, liền thấy chàng trai cưỡi ngựa đi trước, có lẽ bị ồn ào bởi tiếng hét xung quanh nên con ngựa trông khá nóng nảy.

Còn chủ nhân của nó thì ăn mặc khác nhẹ nhàng thờ ơ.

Những cô nương xung quanh nhiệt tình ném khăn tay về phía hắn.

Vị tướng quân trẻ tuổi thậm chí còn không thèm liếc mắt đến.

Những cô nương đi cùng ta cũng thì thào to nhỏ:

“ Vị Lục tướng quân này trông khá đẹp trai nhưng lại quá lạnh lùng, cảm giác như rơi vào hầm băng vậy”

Ta khẽ cười chỉ về phía xa: “ Gặp được chàng ta thì tốt quá”

Có người cười nhạo ta: “ Sao, chắc gì người ta đã để ý đến ngươi"

Ta nói: “ Ừ, không chắc như vậy đâu”

Mọi người xung quanh cười nhạo về sự tự tin của ta, nhưng ta cũng không quan tâm.

Ta chỉ dựa vào lan can, nhìn Lục Viễn ngày càng đến gần mình.

Ta duỗi tay đem chiếc khăn tay của mình qua lan can rồi thả xuống.

Chiếc khăn thường dùng lau mặt của ta dần dần bay xuống rơi vào lòng Lục tiểu tướng quân.

Lục Viễn cầm khăn tay, nhíu mày ngẩng đầu.

Khoảng khắc khi hai ánh mắt chúng ta chạm vào nhau, ta thấy sự lạnh lùng thiếu kiên nhẫn trên khuôn mặt chàng biến mất hoàn toàn.

Ta không nhịn được cười, kẽ nói: “ Tiểu tướng quân đẹp trai có thể trả lại chiếc khăn tay cho ta được không?”

Vào thời điểm đó, ta đã thu hút được vô số ánh mắt của các tiểu thư quý tộc ở kinh thành.

Mọi người xung quanh nhìn ta với vẻ khó tin, chắc họ không ngờ một kẻ ốm yếu như ta lại dám trêu ghẹo Lục Viễn ngay trên đường phố.

Tuy nhiên, Lục Viễn người đang bị quấy rối, chỉ cười nhẹ, cẩn thận gấp lại chiếc khăn tay, rồi đặt nó vào trong tay áo.

Chàng ngẩng đầu nhìn ta, lớn tiếng hỏi: “ Không biết cô nương bao nhiêu tuổi? người ở đâu?”

Ta nhướng mày: “ Không biết ý lang quân là gì?”

Lục Viễn cười nói: “ Ta đi cầu thân”
Chu Hoan Nhan
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chu Hoan Nhan Truyện Chu Hoan Nhan Story Chương 7: Hoàn
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...