Cho Tôi Một Cuộc Sống Mới

Chương 4: Hoàn

313@-
12

Tần Chiêu chấp thuận việc từ chức của tôi.

Anh ấy thanh toán mọi hóa đơn của tôi, không đi làm mà ở lại với tôi.

Tôi cười nhạo anh: "Anh không cần công ty nữa à?”

Anh ấy đưa cho tôi quả táo đã gọt vỏ và trừng mắt nhìn tôi.

“Này, anh làm gì suốt ngần ấy năm thế?" Tôi tò mò nằm xuống đầu giường.

Tần Chiêu suy nghĩ một chút: “Lúc đó anh chỉ đến việc báo thù em, một người ham tiền, muốn nhanh chóng tiếp quản công ty của nhà anh."

“Đầu tiên anh ra nước ngoài học cao học, sau đó mẹ anh...anh sau khi tốt nghiệp liền tiếp quản công ty ngay, mấy năm nay đều liều mạng làm việc.”

Anh nói một cách rất thoải mái, nhưng tôi có thể tưởng tượng được áp lực mà Tần Chiêu, một chàng trai mới hai mươi, sau khi chia tay tôi lại gặp phải đối mặt với cái chết của người thân yêu nhất, một gánh nặng như vậy đột nhiên đổ lên đầu anh ấy, lúc đó anh ấy chắc chắn phải chịu rất nhiều áp lực.

Chắc hẳn là rất buồn

Chỉ vài ba từ căn bản không thể giải thích hết được

Tôi gượng cười nói: “Sao anh không hỏi em mấy năm nay em đã làm gì?"

Tần Chiêu ngừng làm việc, đôi mắt bị tóc che khuất.

“Anh không muốn biệt." Một lúc sau, anh thì thầm.

“Anh sợ nghe xong sẽ đau lòng, lẽ ra anh phải ở bên cạnh em ngần ấy năm, nhưng cuối cùng em vẫn phải cô đơn, thậm chí còn phải kéo lê thân xác ốm yếu của mình để kiếm tiền chữa bệnh."

Các đốt ngón tay của anh trắng bệch: “Anh còn lấy đi khách hàng của em, ép em uống rượu, thậm chí còn đưa phụ nữ đến khoe khoang trước mặt em." Tần Chiêu trông vô cùng buồn bã, như thể một giây tiếp theo sẽ khóc.

Tôi mím môi và nằm lấy tay anh.

"Mọi thứ đều qua rồi"

Năm năm dường như đã dừng lại giữa chúng tôi.

Tần Chiêu và tôi đã lâu không gặp, nhưng khi gặp lại chúng tôi vẫn như xưa, như chưa từng chia ly.

Tôi tự tin đưa tay về phía anh: “Không phải anh nói khi có tiền sẽ mua cho em một chiếc nhẫn kim cương lớn sao? Nhẫn kim cương của em đâu?”

Tần Chiêu trừng mắt nhìn tôi: “Anh thấy em giống viên kim cương lớn rồi"

Dù vậy, anh vẫn ra ngoài vào buổi chiều.

Khi quay lại, anh mang theo một gói KFC.

Tôi xé túi giấy ra thì bên trong chỉ thấy một hộp cánh gà.

Tôi mắng anh: "Anh bị bệnh à? Lại là trò này?"

Nhưng anh ấy đột nhiên quỳ một gối xuống trước mặt tôi và lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh lam.

Khi mở ra, bên trong có một chiếc nhẫn kim cương lớn lấp lánh, không biết chính xác là bao nhiêu carat, dù sao ánh sáng tỏa ra như muốn nói: "Tôi đắt tiền lắm".

Tần Chiêu sắc mặt đỏ lên, có chút xấu hổ: "Không biết em kiểu nào, nên anh mua cái lớn nhất."

"Em phải mau khỏe lại để tự mình chọn đi"

Tôi muốn cười nhưng mắt tôi lại không khỏi nóng lên


đeo nhẫn cho tôi, anh thì


lau



của tôi


sức khỏe của mình tốt hơn thì


khỏi sân bay tôi đã khóc


số tiền này để bán Tần


không


lại gặp tôi, tôi đã dùng số tiền đó để chữa bệnh,


thường xuyên và thậm chí còn


gian dần dần dài hơn, tôi không ăn được mà phải đặt ống


bảo Tần Chiêu mang


tròn trĩnh đã biến mất từ lâu, chỉ còn lại những khúc


đã


đầu: “So với lúc


là lời mà con


khỏe lại. Nếu em cứ xấu xí như vậy,


đều biết


hai đều


đã ban cho chúng


sau những phút dịu dàng chính


tính toán, vừa đủ để giải


đến lúc nói



thể là ngày


là ngày cuối cùng và nắm bắt từng


vẻ anh ấy ngày


sóc tôi nhưng giờ anh ấy thuê


phòng bệnh trống rỗng, ngoại trừ ánh hoàng hôn


tôi đã trở nên xấu xí, anh ấy không


vẫn không thay đổi, anh vẫn nằm bên cạnh



không vui: "Em


anh: "Anh


tức và tìm một người vợ


anh: “Anh thật khốn nạn, em thật


anh đột nhiên trở


một lúc rồi


sau, tôi


anh sau khi em chết


không



lâu sau tôi không còn sức


nhiên xông vào, trong mắt


hển: “Chúng ta có


giác rùng mình, cảm giác sung


thận phù hợp trong nhiều năm,


nghĩa là tôi


tiếp tục ở



bình tĩnh lại sự phần khích của mình:


bất an, nhưng nhanh chóng che đậy: “Vừa


dì ấy rời đi, tôi vừa khóc


để thay rồi,


em có


lúc, sau đó nhếch lên


tóc tôi và



thể tiếp



không thể trì hoãn được nữa nên


tôi được đẩy


thể tôi, lên cánh tay



mất khỏi thế giới, không còn


ra lần nữa, tôi


Chiêu nhất định sẽ ở bên tôi, nhưng không biết


Loan: "Tần Chiêu


nói: “Dì cũng không biết, hình như dì nghe cậu ấy



thích Tần Chiêu cho lắm, lần


Cậu ấy làm việc cho một công ty lớn


nhưng ngày hôm sau Tần


ngày thứ năm,


tựa hồ


môi và


nhưng anh vẫn kiên nhẫn an ủi tôi: “Công ty có việc gấp cần


y tá hoặc dì Loan, mấy


cúp máy và


bác sĩ nói hiện tại chỉ có thể


từng bước một trong hành lang,


bệnh cuối hành lang vang


tới và


đến, mơ hồ: “Anh đã bảo mấy ngày nữa


gì, nước mắt


Tại sao


run rẩy, tôi


trên giường ôm điện thoại di động, mặc áo của bệnh viện, trên


không cố ý lừa em, mấy ngày trước


anh ấy và khóc:


nói được nữa mà nghẹn


một chút, cuối cùng


lại


bị bệnh à. Anh có biết thiếu một quả thận


được việc nặng, bất quá anh có rất nhiều tiền nha, vốn dĩ cũng



“Đừng khóc nữa,” Tần Chiêu dỗ dành, “Chỉ là một quả thận thôi, cũng không phải là chết rồi. Chẳng phải anh vẫn còn một quả sao?"

"Cũng tốt mà. Chúng ta sinh ra đã là một đôi, ngay cả thận cũng là một đôi."

"Nhưng sao này anh phải làm sao? Vốn dĩ anh là một người đang khỏe mạnh."

Tôi run rẩy chạm vào khuôn mặt nhợt nhạt của anh.

Tần Chiêu không quan tâm:

“Chuyện còn lại thì dễ nói, bây giờ anh chỉ còn lại một quả thận, khi anh ra ngoài tìm vợ cũng sẽ không có ai chịu theo, em chỉ có thể chịu trách nhiệm”

Tôi buồn bã vô cùng: “Anh còn có ở đó mà nói đùa!"

Anh mỉm cười và nắm tay tôi.

"Có lẽ ông trời đã phái anh đến gặp em. Lúc đó anh chỉ đi thử thôi, không có chút hy vọng nào."

"Không ngờ tỷ lại nhỏ như vậy mà vẫn phù hợp, giống như trúng số vậy."

Ánh nằng giữa trưa chiều vào trong mắt Tần Chiêu, tỏa ra ánh sáng màu hổ phách, tràn ngập nụ cười.

"Ôn Văn, em không biết anh vui mừng cỡ nào đâu."

"Anh có thể cứu em. Không còn gì tốt hơn nữa "

15

Tôi và Tần Chiêu xuất viện cùng ngày.

Việc đầu tiên anh làm sau khi xuất viện là lôi tôi đi mua một chiếc nhẫn kim cương.

Tôi kéo anh: "Em chỉ đeo nhẫn một ngón thôi, sao mua nhiều thế!"

Tần Chiêu cau mày: "Hôm nay là lễ tình nhân! Là phụ nữ, em có thể lãng mạn hơn một chút được không!"

"Đi, anh dẫn em đi mua đồ em thích, lần này em phải tự mình lựa chọn!"

Tôi chợt nhận ra hôm nay đã là Ngày Lễ Tình Nhân.

“Đã nhiều năm rồi anh không mua quà cho em,” Tần Chiêu nắm tay tôi nói: “Lần này anh sẽ bù đắp!”

Trên đường phố vào mùa đông, có lẽ vì ngày lễ tình nhân nên có rất nhiều cặp vợ chồng trẻ, với nụ cười trên môi

Xung quanh có những quầy bán hoa hồng rực rỡ.

Đèn giao thông đan xen với ánh đèn neon xung quanh, mang đến cho màn đêm một chút lãng mạn.

Đột nhiên một cơn gió lạnh thổi qua, mặt tôi lạnh buốt. Nhìn lên, những bông tuyết khắp nơi trên bầu trời đang rơi xuống và chúng được phản chiếu màu vàng bởi ánh đèn đường xung quanh. Tôi đưa tay ra và bắt lấy một bông tuyết.

"Anh đã tặng quà cho em rồi." Tôi mỉm cười.

Tần Chiêu nghi hoặc: “Quà gì?"

Tôi không nói gì.

Tôi thầm nói trong lòng: Cảm ơn vì đã cho em một cuộc sống mới.

Trên đường về, cuối cùng chúng tôi cũng có thể dựa vào nhau

Không còn phải đi bộ một mình nữa

(HOÀN)
Cho Tôi Một Cuộc Sống Mới
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 45 lượt.
loading...