Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp

Chương 9: Dùng bữa cùng Tiểu Linh

Ánh mắt ngơ ngác kì lạ của Nhữ Y, Nhan Tiểu Linh gãi gãi gò má, nhìn chằm chằm vào lồng ngực Lăng Nhữ Y, hai ngón tay chà chà vào nhau đáp.

"Thì hôm qua đưa cậu trở về nhà, tớ có thấy một chút nên đoán ra."

Lăng Nhữ Y theo ánh nhìn của Tiểu Linh, che chắn lồng ngực lại với sự đề phòng "Cậu thấy cái gì?"

"Thì thấy những thứ không nên thấy thôi" Nhan Tiểu Linh ma mị cười, ám thị lên bộ quần áo của Nhữ Y "Thấy những thứ mà cậu đang che dấu đó, đang tháng năm nóng như lửa đốt này mà cậu lại mặc áo len cổ lọ, cậu giấu được người ta chứ không giấu được tớ đâu, hôm qua tớ thấy hết rồi."

Lăng Nhữ Y nghiêm mặt, hai môi mím lại đe doạ "Cậu... Im cái miệng đó lại."

"Haha" Nhan Tiểu Linh cười to, đơn nhiên là Nhan Tiểu Linh sẽ không nói với người khác, Tiểu Linh kéo chiếc ghế đến gần Nhữ Y, tò mò vô cùng thì thầm hỏi "Chuyện giữa hai người là sao vậy? Chẳng phải cậu nói, tổng giám đốc rất ghét cậu sao? Sao hôm trước lại ùn ụt rồi."

Lăng Nhữ Y liếc nhìn xung quanh, các nhân viên khác đang chăm chỉ làm việc, Lăng Nhữ Y hất mặt xua đuổi Tiểu Linh.

"Không tiện nói chuyện, cậu lo đi làm việc đi."

"Ha, thế khi tiện phải nói với tớ đó ha" Nhan Tiểu Linh nháy mắt, kéo kéo chiếc ghế về bàn làm việc ngay ngắn, bắt đầu chú ý vào tài liệu trên bàn làm việc. Nghiêm túc chưa được ba giây, Tiểu Linh sức nhớ ra gì đó, ngẩn đầu nhìn Nhữ Y.

"Nè Nhữ Y."

Lăng Nhữ Y cũng chỉ vừa mới cầm chiếc bút lên, còn chưa kịp viết ra chữ nào ra, cô ngẩn đầu lên đầy ngán ngẫm nhìn cô bạn thân.


"Vâng..." Lại chuyện gì đây?

"Chiều tan ca, chúng ta đi ăn đi, ùmm... Hôm nay ăn thịt nướng, uống soju."

Nhất định là Tiểu Linh tò mò chuyện của cô đây, Lăng Nhữ Y hình dung ra bữa ăn thịt nướng cùng rượu trái cây liền hứng thú, nhưng nhìn lại tài liệu, Lăng Nhữ Y lắc lắc đầu.

"Hôm nay không được" Lăng Nhữ Y giơ lên tập tài liệu dày cộm mà trưởng phòng Lâm vừa giao.

Nhan Tiểu Linh búng ngón tay, đá lông mày "Tớ tiếp cậu một nửa."

Lăng Nhữ Y im lặng, đầu lông mày đá lên.

"Chốt!"

Cô tách tài liệu ra làm hai, đưa một nửa qua cho Nhan Tiểu Linh, cô bạn rất hứng thú nhận lấy.

Trong suốt ba năm qua, bởi vì Mạc Đình Quân không thường xuyên về nhà, chiều tan tầm Lăng Nhữ Y luôn dùng bữa ở ngoài. Tiểu Linh cũng thường đi cùng cô, cả hai sẽ ngồi ở một quán dạo nào đó ăn uống no say, Tiểu Linh và Nhữ Y rất hợp ý, cả hai rất thích uống rượu trái cây soju, đi ăn chung sẽ uống một ít lấy tâm trạng tâm sự mỏng manh.

Hai ngày nay Mạc Đình Quân luôn về nhà, Lăng Nhữ Y cũng có một chút đắng đo, nhưng cũng chỉ có hai ngày này, biết đâu tối nay anh lại không về, cô trở về nhà sớm cũng chỉ có một mình.

Quyết định tan tầm sẽ đi ăn thịt nướng, Lăng Nhữ Y và Nhan Tiểu Linh đến quán thịt nướng quen thuộc, hai người đã ăn ở đây suốt ba năm qua. Vừa ngồi xuống bàn thì chủ quán bác Năm đã nhận ra hai người, không cần phải gọi món, nhìn mặt cả hai, bác Năm đã biết phải lên món gì.


Đem ra một mâm thịt sống cùng một mâm đầy ấp rau, một chai soju, Nhữ Y và Tiểu Linh cầm lên cây gắp thịt bắt đầu nướng.

Khói thịt bốc lên thơm lừng kích thích hai chiếc bụng đói, Nhan Tiểu Linh bắt đầu cái miệng nhiều chuyện, bà tám những tin đồn trong Mạc thị.

"Hồi sớm khi cậu chưa vào, tớ nghe mấy nhân viên kia nói trưởng phòng Lâm đang sảy ra mâu thuẫn với vợ, nghe đâu sắp bước ra toà ly hôn rồi."

Lăng Nhữ Y lật miếng thịt bò trên vỉ nướng, mắt mở to bật cười "Trả trách, dạo này trưởng phòng cứ hay cáu gắt."

"Xùy, ông ta khó chịu cậu thôi, chứ có cáu gắt với nhân viên khác đâu" Tiểu Linh cũng lật thịt "Dự án hợp tác với An thị đã chốt xong rồi, nghe nói hợp tác thành công là nhờ công lao của thư ký Hạ đó."

Lăng Nhữ Y gật gật đầu, không thể phủ nhận rằng thư ký Hạ rất tài giỏi, Hạ Tình làm thư ký của Mạc Đình Quân từ lúc anh mới bắt đầu tiếp quản Mạc thị cho đến nay, cũng năm hay sáu năm rồi. Tài năng phải nói là vô cùng tài giỏi, ngoài tài năng, Hạ Tình còn có một nhan sắc tuyệt trần xinh đẹp.

Vì vậy mà mấy nhân viên trong Mạc thị rất sùng bái, ái mộ Hạ Tình, trong mắt họ, Hạ Tình mới đúng là phu nhân của Mạc tổng.

"Nói đi nói lại, thư ký Hạ thật sự rất tài giỏi" Lăng Nhữ Y cũng rất ngưỡng mộ.

"Nhắc thư ký Hạ mới nhớ, cô ta tài giỏi xinh đẹp thì không bàn cãi, nhưng cô ta càng ngày càng thái quá rồi" Nhan Tiểu Linh trừng mắt, gắp miếng thịt bò đã nướng chính bỏ vào chén của mình, cầm chiếc kéo nhỏ cắt ra thành từng mảnh với sự ghét bỏ "Cô ta cũng có phải là phu nhân của tổng giám đốc đâu mà ngày càng lên mặt, càng ngày càng hóng hách ấy. Phu nhân là cậu cơ mà, cậu còn không lên mặt thì Hạ Tình đó là cái thá gì mà lên mặt."

"Uầy, không thể so sánh vậy được" Lăng Nhữ Y cười ngượng, nói ra thì, Lăng Nhữ Y không thể so sách với cô ấy mới đúng.

"Cậu không cảm thấy cô ta ngày càng bành trướng hả? Hôm qua, cậu không khoẻ ra về giữa cuộc họp là đã được Mạc tổng cho phép rồi, cô ta vậy mà đi bàn tán với đám nhân viên nịnh bợ cô ta, nói cậu nào là lười biếng, không có năng lực, không xứng với Mạc tổng" Tiểu Linh gắp miếng thịt đã cắt ra, bỏ vào miệng nhai nhai "Nói thật, tớ nhìn chỉ thấy chướng mắt, Mạc tổng đối với cô ta cũng chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới, hai người có dang díu đi chăng nữa thì nói trắng ra, cô ta cũng chỉ là một người chơi qua đường thôi."


Nhan Tiểu Linh nhai nhai thịt bò, cái miệng không ngừng luyên thuyên, Lăng Nhữ Y cũng chỉ có thể cười khổ với cô bạn này.

"Cô ta mộng tưởng đến vị trí phu nhân sao? Đâu có dễ, cậu còn ngồi ở đây mà... Oa, thịt bò ngon quá."

Đang luyên thuyên với gương mặt khó chịu, nhai nhai thịt bò tan chảy trong miệng, mặt Tiểu Linh liền phơi phới thoả mãn.

Ở Mạc thị, Tiểu Linh là người duy nhất quan tâm, người duy nhất tôn trọng Nhữ Y cũng là người duy nhất thật sự xem Nhữ Y là một phu nhân của tổng giám đốc.

Người khác luôn khinh miệt cười chê, dè biểu Nhữ Y, Tiểu Linh thì lại luôn quan tâm, bảo vệ Lăng Nhữ Y khỏi những lời tai tiếng kia, ban đầu Tiểu Linh chưa hiểu rõ chuyện của Nhữ Y và Mạc tổng, cô có chút ngưỡng mộ Nhữ Y vì đã cưới được người đàn ông thành đạt như Mạc tổng. Sau này biết rõ chuyện từ miệng Nhữ Y, Tiểu Linh càng ngưỡng mộ Nhữ Y hơn, ngưỡng mộ vì Lăng Nhữ Y có thể cam chịu những sự ghét bỏ ấy mà nắm giữ hôn nhân này, ngưỡng mộ vì tình yêu thầm kín lại vô cùng mãnh liệt kia.

Ban đầu, Tiểu Linh có chút ý nghĩ Lăng Nhữ Y là người thứ ba, sự thật kể cho Tiểu Linh nghe, chính miệng Lăng Nhữ Y cũng thừa nhận bản thân đã làm người thứ ba. Nhưng về sau, Tiểu Linh lại không nghĩ như vậy nữa, vì ba năm hôn nhân lạnh nhạt, bị Mạc Đình Quân ruồng bỏ cũng đã là sự trả giá cho Nhữ Y, thật ra thì theo đuổi tình yêu cũng đâu có gì là sai trái, hơn nữa Nhữ Y cũng chưa từng làm gì xấu để tranh đoạt tình yêu.

Chỉ là do mẹ của Nhữ Y quá kiên quyết vì hạnh phúc của cô, vô tình đẩy Lăng Nhữ Y vào tình trạng thay thế như vậy.

Luyên thuyên một hồi, Tiểu Linh xém quên bén vấn đề quan trọng "À mà, chuyện cậu và Mạc tổng là sao vậy?"

Lăng Nhữ Y nhai hết thịt trong miệng, tay cầm cây gắp thịt đảo đảo những miếng thịt trên vỉ nướng, cười ngượng.

"Thì cậu cũng thấy rồi..."

"Biết rồi, nhưng vì sao Mạc tổng lại thay đổi kìa, trước đây chẳng phải vô cùng chán ghét cậu sao?"


Lăng Nhữ Y trầm mặt, bàn tay bỏ xuống cây gắp thịt, ánh mắt trầm luân nhìn khói thịt bay bay.

"Chính tớ cũng không biết nữa, đột nhiên hôm đó anh ấy lại như vậy, tớ cũng có phản kháng nhưng cậu cũng biết hậu quả rồi."

Một người phụ nữ chân yếu tay mềm làm sao có thể phản kháng lại một người đàn ông, Nhan Tiểu Linh ngạc nhiên ầm ự trong miệng.

"Vậy... Tức là cậu... Bị cưỡng ép... Hả?"

Lăng Nhữ Y mím môi, tay cầm lên chai soju rót ra ly rượu nhỏ, nâng lên trước mặt Nhan Tiểu Linh.

"Nào."

Nhan Tiểu Linh cầm lên ly rượu cụng vào ly của Nhữ Y, đôi mắt ngẩn ngơ nhìn cô đang ngẩn đầu uống, uống xong còn cười cười tiếp tục dùng bữa.

Một cách gián tiếp tả lời câu hỏi của Tiểu Linh, Tiểu Linh thật sự kinh ngạc, há hốc miệng há mắt mở.

Trong lòng không ngừng gào thét, làm sao Lăng Nhữ Y còn có thể bình thản như vậy? Sức chịu đựng của bạn cô thật sự khiến cô phải thốt lên.

Con mẹ nó phi thường làm sao!

Còn tiếp...

_ThanhDii
Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8/10 từ 32 lượt.
loading...