Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp

Chương 6: Không khoẻ

Lăng Nhữ Y bắt đầu trình bày báo cáo tổng hợp doanh số, đầu óc mụ mị nhức nhói, cô bắt đầu một cách ậm ự cực kì chậm chạp, khiến trưởng phòng Lâm vô cùng không hài lòng, thái độ tỏ rõ vô cùng ghét bỏ.

Không chỉ trưởng phòng Lâm, còn có các trưởng bộ phận khác, thái độ vô cùng không thích, Lăng Nhữ Y cũng quen rồi, cô cố gắng trình bày hoàn thành báo cáo một cách tốt nhất. Tầm mắt mơ mơ màng màng, đầu óc thì mụ mị, chân đứng không vững tựa vào bàn diễn thuyết.

Kết thúc báo cáo, bọn họ miễn cưỡng cho cô một tràn pháo tay nhỏ, Lăng Nhữ Y đóng lại tập tài liệu, bước xuống bục diễn thuyết chân liền mất đi lực khụy xuống.

Mạc Đình Quân nhìn cô, ánh mắt nghiêm lại, cô có ngã khụy cũng không có một ai có ý định đỡ lấy cô.

Trưởng phòng Lâm càng khó chịu hơn "Cô Lăng có đi làm nổi không?"

Lăng Nhữ Y chống chọi với cơn đau bụng dưới cố gắng đứng dậy, tứ chi cô tê lạnh, mồ hôi đổ thành từng giọt. Khó khăn một lúc mới đứng dậy được, bụng cô đau quá, đau đến muốn khóc, Lăng Nhữ Y cúi đầu, rũ mi che đi đôi mắt ứa đọng nước.

"Tôi xin lỗi..."

Hội trưởng phòng bắt đầu bàn tán xì xầm, Lăng Nhữ Y mĩm cười tạm bợ.


Mạc Đình Quân ngồi ở vị trí thượng tổng phía xa, anh liếc mắt, giọng nói uy lực cất lên "Phu nhân không khoẻ trong người thì trở về nhà nghỉ ngơi đi."

Lời nói của anh khiến những lời xì xầm im bặt, lần đầu tiên tổng giám đốc mở miệng nói chuyện về Lăng Nhữ Y không khỏi khiến cho mọi người bất ngờ. Bọn họ kinh ngạc nhìn về phía tổng giám đốc để xác định rồi xoay lại nhìn Nhữ Y, thư ký Hạ Tình cũng ngạc nhiên vô cùng.

Lăng Nhữ Y như được đặt ân xá gật gật đầu khẽ, đặt lại tập tài liệu ở chỗ trưởng phòng Lâm.

"Vậy... Tôi xin phép."

Cô xoay người, tay siết chặt thành quả đấm kiềm hãm lại cơn đau dưới bụng bước ra khỏi phòng họp.

Trở xuống phòng kế toán, Tiểu Linh nhìn thấy Nhữ Y trở lại sớm, rất nhạc nhiên chạy đến hỏi.

"Cuộc họp chưa xong mà, sao lại ra sớm như vậy?" Nhìn thấy Nhữ Y đứng không vững, Tiểu Linh đỡ lấy lưng Nhữ Y, lo lắng hỏi "Cậu sao vậy?"

Lăng Nhữ Y dường như sắp gục ngã, cô thở ra hơi nặng nề "Không khoẻ lắm... Đưa tớ trở về..."



Bắt một chiếc taxi, trở về đến căn hộ, Tiểu Linh dìu Nhữ Y vào nhà, dìu cô ngồi xuống sofa đệm ở phòng khách. Chạy đi rót một ấm nước ấm cho Nhữ Y, Lăng Nhữ Y uống một ngụm nước, cô tựa mình vào sofa, giọng nói mệt mỏi nhỏ nhỏ.

"Tớ hơi mệt, ngủ một chút sẽ khoẻ..."

Cô tựa vào sofa, cơ thể mệt mỏi như muốn chìm vào sofa đệm, Tiểu Linh gật gù đáp khẽ.

"Ừm, nghỉ ngơi một giấc đi" Tiểu Linh rút khăn giấy trên bàn trà, thấm thấm mồ hôi trên vần trán Lăng Nhữ Y, cô thấm dần xuống cổ áo, vì Nhữ Y mặc áo cổ cao cho nên khá khó khăn để lau mồ hôi, Tiểu Linh bỏ xuống khăn giấy, hai tay nâng lên cởi ra cút áo trên cổ để Nhữ Y thoải mái hơn, cũng tiện lợi để Tiểu Linh thấm mồ hôi.

Cởi ra cút áo cổ đầu tiên, cởi chiếc cút thứ hai, Tiểu Linh dường như nhìn thấy một vết màu đỏ đỏ, cô liền cởi ra cút áo thứ ba. Một loạt vết mà đỏ tím xuất hiện, Tiểu Linh kinh ngạc.

Không phải Mạc Đình Quân sẽ chẳng bao giờ chạm vào Nhữ Y sao? Tiểu Linh khó hiểu, có phần khó tin, hai tay hạ xuống chiếc cúc thứ tư cởi ra.

Trên hai bầu ngực Nhữ Y đầu vết hôn đỏ, tầng tầng lớp lớp chất chồng lên nhau, bầu ngực bên phải còn hằn rõ vết bầm tím rất đậm. Nhan Tiểu Linh nhìn thấy liền rùng mình, đã hiểu vì sao hôm nay Lăng Nhữ Y lại mệt mỏi như vậy.

Cơ mà... Đây là Mạc Đình Quân sinh hoạt vợ chồng hay là đang bạo lực gia đình vậy?


Vết bầm như thế này, nhìn vào còn tưởng là Lăng Nhữ Y bị đánh.

Lăng Nhữ Y mơ mơ màng màng, bụng đau nhói khiến cô nhăn nhó, cô ngồi trượt từ sofa sang nằm dài trên sofa, Tiểu Linh cũng dìu cô nằm xuống.

"Cậu cảm thấy sao rồi? Có khó chịu ở đâu không?" Tiểu Linh lo lắng hỏi.

Lăng Nhữ Y chậm rãi lắc đầu, đôi mắt nhắm nghiền, miệng mấp mấy trả lời "Không sao..."

Lăng Nhữ Y chỉ cần ngủ một chút là được, Tiểu Linh gật gù, đứng dậy đi vào bên trong phòng ngủ tìm chăn đắp cho Nhữ Y. Bước vào phòng ngủ, đi đến cầm lấy chiếc chăn trên giường, kéo chăn lên, drap giường nhăn nhúm lộ ra, trên drap giường màu xám có một vũng màu xẫm.

Tiểu Linh nhìn liền biết đó là gì, mím môi, xoay đầu đi ra ngoài. Mang chăn đắp ngay ngắn cho Nhữ Y, Nhan Tiểu Linh ngồi xuống sofa đối diện. Vì lo lắng cho sức khoẻ Nhữ Y, Tiểu Linh ở lại căn hộ chờ đến khi cô tỉnh lại.

Nhưng Lăng Nhữ Y thiếp rất sâu, qua giờ tan tầm vẫn chưa có động tỉnh.

Cạch.

Cánh cửa mở ra, Tiểu Linh theo phản xạ nhìn về cánh cửa, Mạc Đình Quân đã trở về.

Nhan Tiểu Linh liền đứng dậy, hướng anh một cái cúi chào "Mạc tổng, à... Nhữ Y ngủ từ lúc trở về đến giờ."

Mạc Đình Quân đi vào, nhìn Lăng Nhữ Y nằm trên sofa, ánh mắt lạnh băng nhìn sang Tiểu Linh "Cô có thể về rồi."

"Vâng" Trước khí thế áp chế, uy lực toả ra từ người Mạc Đình Quân, Tiểu Linh chỉ có thể gật như gà mổ, lay hoay cầm lấy túi xách rời đi.

Mạc Đình Quân tắm rửa sửa soạn, đến khi chuẩn bị leo lên giường, nhìn thấy drap giường đã dơ, vết đẫm ở giữa giường nhắc nhở anh về đêm qua, anh tháo ra drap giường, thay ra một tấm drap mới. Lấy ra một chiếc chăn khác, không hề quan tâm cô ở sofa ra sao, leo lên giường đắp chăn lướt điện thoại.

Cho đến bảy giờ tối, Lăng Nhữ Y tỉnh dậy, cô tỉnh lại vì sofa chật chội, thật không thoải mái trở mình. Lăng Nhữ Y đứng dậy, đầu óc mộng mị muốn tìm chiếc giường. Cô mơ hồ đi vào giường như một người mộng du, nằm xuống một bên giường còn lại, kéo chăn đắp lại, cô nằm nghiêng ôm lấy bụng, lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâu. Mạc Đình Quân nhìn sang cô, cô nằm xoay lưng về phía anh, tấm lưng nhỏ run rẩy nhẹ, nhịp thở nhịp nhàng.

Bộ quần áo cô mặc từ buổi trưa vẫn còn chưa thay, cô cứ thế mà đi ngủ, Mạc Đình Quân cũng chẳng quan tâm, anh đặt điện thoại sang tủ đầu giường. Tắt đèn lớn bật lên đèn ngủ, sau đó cũng im lặng nằm xuống giường ngủ, mỗi người một bên giường, không ai xâm phạm ai.

Còn tiếp...

_ThanhDii
Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8/10 từ 32 lượt.
loading...