Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp

Chương 35: Khác biệt quá lớn (2)

Căn phòng của Nhữ Y ở Lăng gia, tối nay trở nên cực kì mờ ám, mùi hương đặc kẹo của tình ái ngọt ngào.

Sau vài giờ Mạc Đình Quân quật cô mỏi nhừ ở trên giường, anh bế cô lên, bế cô ngồi chòm hổm để cái gậy từ phía dưới đâm thẳng vào hoa tâm, vừa bế vừa nhấp vừa đi vào phòng tắm. Mỗi bước chân anh đi, anh nhấp cô đến ba bốn lần, mật dịch bấy nhầu từ u hoa chảy ra, một dịch trộn lẫn giữa mật hoa và **** **** trắng đục nhỏ giọt tí tách xuống sàn nhà. Vào phòng tắm, mang quần áo của cô cởi ra, hai người mồ hôi đổ như tắm hơi. Anh mở ra vòi nước ấm, mang cô đứng dưới vòi sen thao trừu. Nước ấm từ vòi sen bắn xuống thân thể đỏ mẫn của Nhữ Y, cô run rẩy, hai chân tê dại không vững bập bững. Nếu không vì Mạc Đình Quân ôm lấy cô, cô đã ngã từ sớm, nước từ vòi sen đổ xuống, Lăng Nhữ Y đầu óc lúc này không còn đủ tỉnh táo.

Cô không biết đã trôi qua bao lâu nữa cũng không biết bản thân đã cao trào đỉnh điểm bao nhiêu lần, càng không biết người đàn ông ngự trị trên người mình đã phát tiết bao nhiêu, nhưng anh cũng không chịu mềm xuống, cứ ngày một biến lớn. Giữa hai chân ướt nhầy nhụa, u hoa sưng đỏ hai cánh hoa bị tàn sát đỏ ao sưng húp, hai mông vì thắc lưng kia vỗ đến đỏ, mỗi một cái động của anh cũng đủ khiến cô run rẩy như mèo nhỏ mắc mưa, dịch tinh cùng mật hoa đặc kẹo như giọt sữa theo cắm rút của anh nhiễu giọt. Anh ôm cô thượng dưới vòi sen một trào, thanh âm rên rỉ từ phòng tắm dội ra cùng tiếng nước chảy.

Mang cô tắm sơ qua mồ hôi, nói là tắm trôi đi mồ hôi nhưng có vẻ như cũng không mấy hiệu quả khi anh lại thượng một trận, phòng tắm ấm nóng đầy đặc dịch nhờn. Lăng Nhữ Y lại toát đầy mồ hôi, anh bế cô trở lại giường ngủ. Vừa thả cô xuống giường đệm mềm mại, thân thể cô như rã ra thành từng mảnh nhỏ, từng đốt xương ê ẩm hưởng thụ giường mềm, cơ hồ nhìn thấy anh ngự ở dưới thân, nhanh chóng cảm giác được bản thân lại bị đi vào.

"Ưm..." Lăng Nhữ Y nhăn mặt, anh lại tiếp tục chạy nước rút như con thiêu thân rong ruổi trong thân thể cô.


Âm thanh ba ba bạch bạch thẹn người, rất nhanh Nhữ Y bị bức đến cao trào, người đàn ông trị vị cũng phát tiết, gầm lên một tiếng nóng rực, những dòng ấm nóng bắn ra tung tóe trong thân thể cô. Lăng Nhữ Y rung rẩy, đỏ bừng nhiễm dục, giai nhân diễm lệ trần tục vô cùng xinh đẹp. Cô chính là tác phẩm của anh, từng vết hôn trên người cô đều tượng trưng cho chiếm hữu của anh, cô ngay lúc này giống như một tiểu giai lệ cực kì quyến rũ, xinh đẹp đến kinh động lòng người.

Tuyệt vời hơn là cô nằm dưới thân anh, không một mảnh vải che chắn, đỏ bừng rên rỉ không ngừng, giống như tiếng cổ vũ cho hành động của anh.

Mạc Đình Quân vừa ra đã nhanh chóng biến lớn, ở bên trong cô chưa đầy mấy phút đã phìn to thô trướng, anh lui thân lại cắm vào. U hoa đã sớm bị rót đầy, anh lui ra cắm vào làm cho u hoa đầy nước bắn ra chất dịch hỗn tạp, anh động một cái, Nhữ Y đỏ ửng, gương mặt mơ màng mị lên âm hưởng.

"Ư..."


Cô mơ màng, tay nhỏ chạm vào bụng dưới, bụng dưới của cô đang phìn to, có lẽ là bị rót tràn cộng thêm tồn tại của lôi thịt kia. Cô hệt như một phụ nữ mang thai ba tháng, bụng dưới căng phình, Lăng Nhữ Y chạm chính mình đã phình bụng.

"Mạc Đình Quân..." Cô mơ màng gọi, giọng trở nên khàn khàn, đầu óc mụ mị nóng rực, trái phải lúc này chẳng rõ, chỉ biết rằng nếu thêm nữa, nơi này sẽ bị anh đánh vỡ mất, giữa hai chân sưng tẩy đau rát, mỗi cái cắm vào của anh khiến cho u hoa rát bỏng đau đớn. Giống như anh đang cầm con dao sắt bén cứa vào thân thể cô vậy, thế nhưng mà, khi cào trào nước động, thân thể lại không thể kháng được dục vọng sảng khoái, khi mà anh điên dại cắm rút phịch phịch bạch bạch.

Nơi kia vừa đau lại vừa sảng khoái, bồn chồn nóng bức trong lồng ngực sẽ được thanh tẩy bằng sảng khoái dục vọng vô cùng thoải mái. Hai cảm xúc đối nghịch đáp úp khiến cho Lăng Nhữ Y không tài nào đối địch được, cô cũng chẳng biết đã trôi qua bao lâu nữa. Tựa hồ cô ngất đi mấy lần, sau đó bị anh thao túng đến tỉnh dậy.

Mạc Đình Quân không có đáp ứng cô, cũng không nhìn cô, anh chỉ tập trung đăm đăm con ngươi đỏ vào hạ thể. Cắm rút điên cuồng vỗ bì bạch, lạch phạch lạch phạch lớn bao trùm cả căn phòng.

"Mạc Đình Quân... Anh... Đừng thêm nữa..." Cô cố gắng gọi, muốn thu hút chú ý của anh, tay nhỏ nắm lấy tay anh đang nắm hông cô "Đủ rồi... Hức..."


Lăng Nhữ Y nắm lấy tay anh, gương mặt nhiễm dục phấn hồng, hai đầu lông mày xinh đẹp nhíu lại, nức nở van cầu anh.

"Em... Em không được... Đau quá... Hu..."

Còn tiếp...

(P/s Nam mô hãy duyệt đi ạ *Lau nước mắt*)

_ThanhDii
Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8/10 từ 32 lượt.
loading...