Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp

Chương 19: Bữa sáng

Lăng Nhữ Y không cự tuyệt, Mạc Đình Quân trở nên nhẹ nhàng, cả hai trần truồng quấn quýt không còn bức ép biến thành một màn nóng bỏng nồng nhiệt.

Sáng hôm sau, Lăng Nhữ Y mơ màng cảm nhận ấm áp, như chú mèo nhỏ dụi dụi gương mặt tìm vị trí êm ái nhất. Mùi hương của đệm giường hôm nay thật lạ, mùi nước hoa trầm dịu dịu cánh mũi, giường hôm nay cũng thật êm, ấm ấm nóng nóng phập phồng.

Phập phồng? Ấm ấm?

Lăng Nhữ Y nhăn mày, hai hàng mi khép lồng vào nhau chậm chạp nâng lên, đập vào mắt cô là một lòng ngực rộng lớn khiến cô không dám thở.

"..." Lăng Nhữ Y đình chỉ lại hoạt động, đang cố hiểu rõ sự tình, ánh mắt cô nhìn lồng ngực săn chắc kia, áo ngủ lộ ra giữa lồng ngực da thịt màu đồng, Lăng Nhữ Y nuốt xuống một ngụm nước bọt. Nhìn lên vai rộng, trái cổ tĩnh lặng đến xương hàm cương nghị, gương mặt tuấn duật phi phàm đang ngủ say, không một lớp phòng vệ, trong anh khi ngủ hoàn toàn buông lỏng những cứng nhắt nghiêm nghị.

Biến thành một người đàn ông bình thường dịu dàng nhắm mắt, hơi thở đều đều phủ xuống chớp mũi, khi anh ngủ, anh bỏ xuống mọi lớp phòng vệ, trông có chút ôn nhu cùng một chút non nớt.

Ơ...

Lăng Nhữ Y đột nhiên lại đắm chìm ngắm nhìn anh, cô bừng tỉnh hai gò má chợt nóng, bàn tay nhỏ chậm chạm cầm lấy tay anh đang ôm ở hông nhấc nó lên, đặt tay anh xuống đệm trống. Lăng Nhữ Y chậm rãi bước xuống giường, nhặt lên quần áo chạy vọt vào phòng tắm.


Cửa phòng tắm khe khẽ đóng lại, Lăng Nhữ Y ôm lấy gương mặt đỏ bừng, màn nóng bỏng đêm qua hiện về trong tâm trí càng làm cho gò má cô nóng rực, anh còn ôm cô ngủ cả một đêm. Lăng Nhữ Y bối rối hai lỗ tai phì ra khói đỏ, đỉnh đầu bốc khói.

Chỉ là... Chỉ là ôm nhau ngủ một đêm thôi mà.

Lăng Nhữ Y thẹn thùng cái gì kia chứ? Chỉ là... Nóng bỏng một đêm đậm tình ái, vì sao cô lại ngượng đến thế?

Đã nói sẽ cùng anh chơi trò chơi dày vò này, đây chỉ là một trò chơi, trò chơi này giúp anh thoả mãn, thoái mái, xoa dịu trái tim anh, còn cô đang bù đắp, sau này cô rời đi sẽ không thấy cắn rức lương tâm nữa. Đây chỉ là một trò chơi, giống như một thoả thuận, Lăng Nhữ Y không thể bị cuốn vào.

Ôm lại hai gò má nóng, Lăng Nhữ Y hít thở thật sâu trấn an lại trái tim nóng đang loạn nhịp. Nhưng cô hít thở thế nào cũng không dừng lại nhịp đập loạn của quả tim nóng bỏng, nó đập như thế muốn đập vỡ lòng ngực thoát ra ngoài.

Thình thịch thình thịch lùng bùng hai lỗ tai, Lăng Nhữ Y ôm gương mặt đỏ, thiếu nữ gò má đỏ hồng phát thẹn.

"Eo..."

Chỉ là ôm nhau ngủ một đêm, sát thương lại thật chí mạng.


Cô tắm gội, chuẩn bị quần áo thật tươm tất xinh đẹp đi đến công ty, vì nhập viện cô đã nghỉ một tuần qua. Dù sao cũng có lệnh của tổng giảm đốc, cô sẽ không bị trưởng phòng Lâm mắng nữa.

Sấy khô mái tóc dài, hôm nay là ngày đầu trở lại công ty, cô phải ăn mặc thật lịch thiệp với chiếc áo sơ mi voan màu hồng nhạt, cổ áo thắc thành một chiếc nơ, hai tay áo bồng xinh đẹp kết hợp cùng chân váy công sở chữ A màu trắng.

Nhẹ nhàng, kín đáo và thanh lịch.

Khi Mạc Đình Quân thức dậy, Lăng Nhữ Y đã sửa soạn tươm tất ngồi bên bàn trang điểm cạnh giường tân trang cho gương mặt. Anh chỉ vừa mở mắt, Lăng Nhữ Y đã chuẩn bị xong, đập vào mắt là thân hình mỹ miều thướt tha như ngọc, váy chữ A ôm lấy đôi mông tròn, cái hông nhỏ, áo sơ mi màu hồng nhạt tay voan bồng đáng yêu.

Gương mặt xinh đẹp ngồi chải tóc, vừa thức dậy anh đã được tận hưởng một màn xinh đẹp, nhìn lên đồng hồ cũng chỉ mới 6h hơn.

Đặt xuống chiếc lược, Lăng Nhữ Y đứng dậy, nhìn thấy người nằm bên giường đang chăm chăm nhìn cô, Lăng Nhữ Y nâng ra nụ cười khẽ vô cùng bình thản.

"Anh dậy rồi à... Anh có muốn dùng bữa sáng ở nhà không?" Lăng Nhữ Y chỉ ngón tay về phía cửa phòng, cô dự định vào bếp làm bữa sáng.

Bạc môi nâng lên nụ cười tà nịnh, Mạc Đình Quân nhìn chằm chằm thân hình mỹ miều trước mắt. Bữa sáng của anh chẳng phải đã được chuẩn bị sẵn sàng rồi kia sao?


Mạc Đình Quân lười biếng nâng người ngồi dậy, tựa người vào đầu giường, nửa nằm nửa ngồi, thô to trướng to dưới chăn đội lên. Anh nhìn cô, nâng ra nụ cười liếc mắt nhìn về phía đỉnh nhô cao của bản thân.

Lăng Nhữ Y nhìn đỉnh nhô kia, gương mặt thẹn đỏ, hai mắt tròn xoe vô tội khẽ "Em... Em mới chuẩn bị xong..."

"Không thể làm bẩn quần áo, chuẩn bị lại sẽ trễ giờ" Và rồi cô sẽ bị trưởng phòng Lâm mắng nữa.

Đáy mắt Mạc Đình Quân diễm dục, người ta nói đàn ông mỗi buổi sáng luôn phát dục, anh đã là đàn ông, sáng sớm thức dậy còn nhìn thấy mỹ nhân tươm tất thơm tho, làm sao có thể ngăn lại con sói ở giữa chân.

"Đến đây..." Giọng anh khàn khàn, trầm trầm ma mị, hệt như một con cáo già dụ dỗ tiểu thỏ bạch "Sẽ không làm bẩn quần áo..."

Làm sao mà không bẩn? Lăng Nhữ Y mất cả buổi sáng mới có thể tươm tất như vậy, nếu cùng anh làm loạn thì cả buổi sáng đều vô nghĩa.

"Sẽ bẩn..." Cô kháng nghị.

Mạc Đình Quân giương ra tuấn mỹ phong trần, ánh mắt vừa sớm tỉnh mê hoặc, tay kéo ra chăn mở ra vạt áo ngủ. Lấy ra phân thân cứng rắn trướng to thẳng đứng ngẩn cao đầu, cực kì dâm tặc nhìn cô, Lăng Nhữ Y đỏ bừng mặt, xoay mặt đi không muốn nhìn, hai tay bối rối đan vào nhau.


"Nào, mang bữa sáng đến đi chứ?" Mạc Đình Quân bật ra hơi ấm cười cười.

Lăng Nhữ Y bấu bấu hai bàn tay đan vào nhau, không nhịn được mắng thầm trong miệng, cô mời anh bữa sáng chứ không phải cô là bữa sáng của anh. Lăng Nhữ Y ậm ự, dậm chân tại chỗ, đôi mắt dáo dác nhìn trái nhìn phải, không dám nhìn thẳng ah, cô mà ngẩn đầu nhìn thẳng là cái gậy kia đập vào mặt.

Lăng Nhữ Y mím môi, cái miệng mếu mếu tức khắc xoay mặt chạy ra ngoài, vừa chạy vừa la hét.

"Ah... Trễ giờ, trễ giờ làm rồi aaa."

Cô đã cất công sửa soạn xinh đẹp thơm tho, cô không muốn chuẩn bị lại thêm một lần nữa đâu. Lăng Nhữ Y bỏ chạy, cô chẳng thèm nấu bữa sáng cầm lấy túi xách chạy ngay ra ngoài, cô không muốn ở nhà.

Ở nhà chắc chắn sẽ thành bữa sáng của anh!

Còn tiếp...

(P/s: Anh Mạc kỳ cục quớ... *Chảy máu mũi*)

_ThanhDii
Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8/10 từ 32 lượt.
loading...