Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp

Chương 12: Chuyện con cái

Bữa cơm thịnh soạn được dọn ra, một bàn dài đồ ăn vô cùng ngon mắt thơm mũi, mọi người bắt đầu ngồi vào vị trí.

Ở Mạc gia, ông bà nội ngồi ở thượng phong, cánh trái là ông bà Mạc, bên cạnh là Mạc Đình Quân. Cánh phải là ông bà Lăng, bên cạnh là Lăng Nhữ Y, hai vợ chồng trẻ ngồi đối diện nhau.

Bữa cơm gia đình là hình thức duy nhất khiến Mạc Đình Quân ngồi dùng bữa cùng Lăng Nhữ Y.

Bữa cơm bắt đầu rất êm đềm, mọi người bắt đầu chỉ tập trung thưởng thức đồ ăn, bàn tán về trình độ nấu ăn của hai phu nhân, như mọi khi mọi người tổ chức một trò chơi nhỏ, sẽ thử qua toàn bộ các món rồi bình chọn xem món nào là món ngon nhất.

Đặc biệt, hôm nay Lăng Nhữ Y ngoài phụ bếp cho hai mẹ, cô còn làm một món gỏi ngó sen, món gỏi của cô được đặt ở giữa bàn, ở vị trí nhìn vào bàn ăn sẽ thấy. Mặc dù bị những món ngon màu mè kia che lấp, món gỏi ngó sen trở nên thật tầm thường.

Mọi người bắt đầu thử qua các món, kể cả Mạc Đình Quân cũng phải tham gia, anh gấp mỗi món một ít dùng qua. Khi anh lia đũa bạc đến món của Lăng Nhữ Y, cô nhìn đầu đũa của anh gắp gỏi ngó sen, trong lòng cô rộn ràng đến lạ.

Lăng Nhữ Y chăm chú nhìn theo đũa anh như một đứa trẻ, đôi mắt to tròn tập trung nhìn anh đến không chớp, khi anh ăn gỏi ngó sen, Lăng Nhữ Y hồi hộp đến không dám thở. Căng thẳng đến mắt cũng không dám chớp, cô sợ mình chớp mắt một cái sẽ bỏ lỡ qua biểu cảm của anh.

Cô rất muốn biết anh cảm giác về món ăn của cô như thế nào? Có ngon không?

Mạc Đình Quân ăn một đũa gỏi, gương mặt lạnh nhạt không có chuyển biến, vẫn thờ ơ như mặt nước không một gợn sóng, anh bình thản tiếp tục nâng đũa bạc dùng món khác. Lăng Nhữ Y thu lại ánh mắt mong chờ, đôi mi hạ thấp xuống che đi hụt hẫng trong ánh mắt, trái tim vừa rồi rộn ràng bao nhiêu lúc này trở nên thật trầm tĩnh.

Mà... Cô mong chờ cái gì kia chứ? Anh ăn món ăn cô nấu đã là may mắn cho cô, anh ăn nó là bởi vì anh không biết món ăn đó là do cô nấu, nếu nói ra món ăn đó là của cô. Mạc Đình Quân chắc chắn sẽ không chạm vào nó, có khi còn khinh miệt nó như một thứ ghét bỏ.

Cho nên, anh ăn nó đã đủ khiến cô vui mừng rồi, cô còn mong chờ thêm phản ứng của anh, Lăng Nhữ Y cũng thật là tham lam.

Bà nội gắp lên một đũa gỏi, hương vị thơm ngọt của ngó sen cùng thịt gà xé mềm, vị chua ngọt hoà trộn vừa đủ cùng hương của rau thơm, bà nội nâng mắt hứng thú, gắp thêm một đũa gỏi, lần này kẹp ngó sen cùng một con tôm, hương vị chua ngọt đặt trưng của gỏi, vị tôm tươi luộc vừa chính tới, vốn dĩ chỉ là một món bình thường trên bàn ăn, món ăn có đầy ngoài đường và ai ai cũng có thể dễ dàng làm được lại có thể khiến bà nội trầm ngầm.

"Món gỏi này" Bà nội cười "Nội thấy món này là ngon nhất, đơn giản mộc mạc mà không hề đặc trưng, gà được luộc rất mềm rất thơm mùi tỏi."


Lăng Nhữ Y nghe bà nội nhận xét, mắt hướng về bà, muốn cười nhưng không dám cười, đây đang là vòng bình chọn, cô không nên cười ah, kiềm lại cơn muốn cười, cánh môi lại không thể ngừng nâng lên làm cho đôi môi nhỏ chúm chím lại.

"Quả thật là vị gà rất ngon" Ông nội cùng tán thành "Nêm gia vị rất vừa miệng ông, ngọt vừa đủ chua cũng vừa đủ, không quá nhiều cũng không quá ít nguyên liệu, rất thanh đạm."

Ông nội cũng bỏ một phiếu vào gỏi, Mạc lão gia nghe vậy nâng đũa gắp một ít gỏi ăn thêm một lần nữa. Cảm nhận hương vị thật kỹ càng, nghiền ngẫm một lúc, Mạc lão gia mới cảm nhận được hương vị tuyệt vời.

"Đúng thật nha, gà thật mềm mà cũng thật thơm nữa, gà luộc như nào mà có thể mềm trong khi vẫn còn bọng nước như này nhỉ?"

Lăng Nhữ Y cố kiềm lại nụ cười, nhưng mấy lời tán thưởng của mọi người khiến Lăng Nhữ Y không thể mím lại cái miệng. Môi cô chứ chúm chím như quả cherry đỏ mọng, đến lượt cha cô, Lăng lão gia cũng rất cảm thán bình chọn cho món gỏi.

Người cuối cùng là Mạc Đình Quân, anh không quan tâm, bữa cơm này chỉ là nghĩa vụ buộc phải làm của anh, cho nên anh cũng tùy ý lựa chọn. Nếu mọi người đã đồng loạt chọn món gỏi, Mạc Đình Quân cũng thuận theo mọi người, mắt nhìn về món gỏi.

Lăng phu nhân và Mạc phu nhân đứng một bên trầm trồ, vừa cười vừa gật đầu, Lăng phu nhân nói.

"Gà luộc làm sao mà mềm với còn giữ nước như thế nhỉ? Nhữ Y con nói cho cha con nghe đi."

Câu nói của Lăng phu nhân khiến mọi người ngạc nhiên, kinh ngạc vì món ăn này là do Lăng Nhữ Y làm.

Lăng Nhữ Y cuối cùng cũng được cười ra một tiếng, cánh môi tươi tắn nâng lên với đôi mắt trong veo như hạt ngọc "Mọi người nói sai rồi, gà này con không có luộc, con ướp với muối rồi mang hấp tỏi."

"Thảo nào lại thơm như thế" Bà nội ưng ý cười.

Như vậy ngôi vị chiến thắng hôm nay là của Lăng Nhữ Y, suốt hai năm qua việc bình chọn đồ ăn chưa bao giờ có tên Lăng Nhữ Y, vì cô không có nấu món, cô chỉ phụ giúp hai mẹ. Hôm nay vừa nấu một món lại được chọn làm người thắng cuộc rồi, xem ra khẩu vị của ông bà giống cô rồi, cô nấu rất hợp vì ông bà.

Lăng Nhữ Y vui mừng trong lòng, cánh môi không giấu được cứ nâng lên, mọi người bắt đầu ăn uống.


Bàn ăn trôi qua êm đẹp đến lúc kết thúc, đột nhiên Mạc phu nhân nói.

"Đình Quân, con với Nhữ Y kết hôn cũng được ba năm rồi, cũng đến lúc hai đứa báo tin mừng cho cha mẹ và ông bà rồi."

Lăng Nhữ Y vì được chọn là người nấu món ngon nhất từ đầu buổi đến giờ vẫn còn hí hửng, cô tươi cười cả bữa, cho đến giây phút này khi mẹ Mạc nói, nụ cười trên môi cô dừng lại.

Mạc Đình Quân ngồi bên cạnh bà, nghe bà nói liền xoay mặt nhìn bà, giống như đang không hiểu bà đang nói cái gì.

"Còn không phải sao? Con cũng ba mươi rồi, con nên tranh thủ việc sinh con sớm đi, sinh con sớm cũng tốt cho Nhữ Y nữa."

Lăng phu nhân nói phụ "Hai bên ai cũng mong cháu hết, con và Nhữ Y xem thời gian phù hợp thì nhanh nhanh đi."

Mạc phu nhân nói, anh không thể có ý kiến nhưng đến khi Lăng phu nhân nói, anh xoay mặt nhìn Lăng phu nhân, ánh mắt trừng lên bày tỏ thái độ không vừa lòng.

Lăng phu nhân trước biểu tình thái độ của anh, cười cười "Mẹ nói đúng mà, không con hỏi xem, ở bàn ăn này ai mà chẳng mong cháu?"

Mạc phu nhân cười khẽ, hướng về phía Lăng Nhữ Y ở bên kia bàn ôn nhu nói "Nhữ Y cũng mong mà đúng không?"

"..." Lăng Nhữ Y cứng đơ cả người, cô không biết phải trả lời như thế nào cho đặng hai bên cả, phía người lớn muốn họ có con, còn anh chắc chắn không muốn, nếu cô nói muốn có sẽ thoả lòng người lớn hai bên nhưng chắc chắn sẽ không thoả anh, cô đồng ý sẽ gây thêm sức ép bắt buộc anh đồng ý sinh con.

Lăng Nhữ Y phải làm sao? Cô bối rối, hai bàn tay dưới bàn túm lại chiếc váy siết, môi mím lại, không biết phải trả lời làm sao, Lăng Nhữ Y chỉ đành cúi đầu xuống tránh đi không đáp lời.

Hành đồng cúi đầu của cô khiến cho mọi người đều hiểu đó là sự đồng ý, Mạc Đình Quân cũng vậy, cái cúi đầu của cô khiến anh trở nên vô cùng khinh thường.

"Cha thấy mẹ con nói cũng phải, con nên tranh thủ xem xét chuyện sinh con đi" Mạc lão gia nói, giọng nói uy nghiêm cương nghị "Cho ông bà có cháu chắt bồng vui."


Ông bà nội ở thượng bàn gật gù, hoàn toàn có thể nhìn thấy ý cười trong mắt, mong chờ trên gương mặt ông bà. Đối với lời cha mẹ và cả mong chờ của ông bà, Mạc Đình Quân khó mà kháng cự, anh không nói gì chỉ gật đầu nhẹ thuận theo ý cha mẹ.

Ném cho Lăng Nhữ Y một con mắt đăm đăm như muốn ăn tươi nuốt sống, Lăng Nhữ Y cảm giác nặng phủ trên mái đầu, cô cúi đầu càng thấp hơn, giống như muốn tránh đi ánh mắt kia.

"Quyết định vậy rồi, bây giờ thì cũng muộn rồi, cha mẹ lên nghỉ ngơi đi" Mạc lão gia hướng ông bà lão phu nhân nói, ông bà nội gật gật đầu rồi rời đi lên phòng nghỉ trước.

"Ông sui có muốn làm tiếp ván cờ không?" Mạc Lão gia hỏi, Lăng lão gia đơn nhiên rất chào đón.

"Tất nhiên."

"Vậy tôi với bà sui lên phòng nghỉ trước vậy, chuẩn bị cả tối cũng đau lưng rồi" Mạc phu nhân nhìn Lăng phu nhân, hai người già uể oải.

Mọi người bắt đầu tản ra, hai lão gia đi ra phòng khách tiếp tục đánh cờ, hai phu nhân cũng muốn lên lầu nghỉ.

"Hai con cũng nghỉ sớm đi, à mai là thứ bảy không cần phải đi làm mà nhỉ?" Lăng phu nhân nhắc nhở, Lăng Nhữ Y đứng dậy, đầu vẫn cúi giống như muốn cắm xuống mặt đất.

Cô đáp khẽ "Con dọn dẹp một chút."

"Dọn dẹp cứ để cho cô Năm với bác Năm làm" Công việc dọn dẹp vốn là của người làm, Mạc phu nhân nói "Con cũng làm việc cả tối rồi, nghỉ sớm đi, mẹ lên nghỉ trước."

"Dạ, mẹ ngủ ngon" Lăng Nhữ Y khó khăn lắm mới nâng được cái đầu nhìn mẹ nói câu chúc ngủ ngon, hai mẹ đi khỏi, Lăng Nhữ Y vẫn tiếp tục động tác chất chồng chén đĩa.

Mạc Đình Quân ngồi ở đối diện vẫn nhìn cô với nửa con ngươi, anh đứng dậy, âm thanh lạnh đến thấu xương.

"Đi lên phòng."


"..." Lăng Nhữ Y tim đập lệch một nhịp, cơn lạnh người chạy từ lòng bàn chân đến đầu ngón tay cô lạnh ngắt cầm chiếc đĩa chợt run, đặt chiếc đĩa ngay ngắn, bật ra nụ cười gượng gạo nói, âm sắc run run.

"Em... À... Em dọn phụ cô Năm với..."

"Tôi nói em đi lên phòng."

Mạc Đình Quân không cho cô nói hết, cất ra giọng nặng mang theo âm hưởng ra lệnh, anh gầm gừ giống như một con thú dữ. Lăng Nhữ Y đặt chiếc đĩa xuống mặt bàn bằng thủy tinh phát ra âm lách cách như âm trái tim cô thình thịch, cô mím lại cánh môi lạnh.

"Anh lên trước đi... Em phụ cô Năm xong..." Cô không dám thở, hoảng loạn mắt chao đảo vẫn không dám nhìn anh, Lăng Nhữ Y như con thỏ rụt rè, giọng nói càng lúc càng nhỏ, nhưng còn chưa nói xong câu.

"Có đi hay không?" Anh cắt ngang lời, con ngươi như nổ đom đốm mắt trừng cô hung hăng dữ tợn.

Lăng Nhữ Y biết anh tức giận, nhưng... Chân cô tê cóng cả rồi, hai tay lạnh ngắt vịnh vào thành bàn ăn, đầu cúi xuống che đi đôi mắt. Bước chân muốn nâng ra một bước nhưng nó cứ cứng ngắt đứng một chỗ, cô nuốt xuống một ngụm sợ hãi, cố gắng trấn an lại trái tim run rẩy như con chó ướt mưa.

"Anh... Anh nghe em giải thích..."

"Con mẹ nó nhiều lời!"

Mạc Đình Quân không có kiên nhẫn mắng rủa một tiếng, anh phóng tới vị trí của Lăng Nhữ Y như con hổ đói vồ lấy con mồi, nắm lấy cổ tay cô lôi lên phòng ngủ.

Còn tiếp...

(P/s viết xong bộ này chắc tui thành chuyên gia ẩm thực, bà hoàng món ăn, chúa tể của làng thực phẩm.

Anh trừng một cái tui đây còn rén huống hồ dì bà chị của tui, tội chị.)

_ThanhDii
Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8/10 từ 32 lượt.
loading...