Jason sẽ chết đến năm lần trên đường đi đến cửa trước nếu không có Leo.

Đầu tiên là cửa sập đã được kích hoạt trên vỉa hè, rồi đến các tia laser trên bậc tam cấp, rồi đến thiết bị phun khí độc trên rào chắn ở mái hiên, và các đầu gai nhọn tẩm độc nhạy sức ép trong tấm thảm chào đón, và dĩ nhiên là cả cái chuông cửa phát nổ.

Leo đã vô hiệu hóa tất cả chúng. Như thể cậu ấy có thể đánh hơi được các loại bẫy, và cậu ấy chọn đúng dụng cụ từ dây thắt lưng mình để vô hiệu hóa chúng.

"Cậu thật tuyệt, anh bạn," Jason nói.

Leo cau có khi cậu nghiên cứu ổ khóa cửa trước. "Ừm, tuyệt," cậu nói. "Không thể sửa nổi một con rồng, nhưng tớ tuyệt."

"Này, đó không phải..."

"Cửa trước không khóa," Leo thông báo.

Piper nhìn chằm chằm vào cửa trước với vẻ nghi ngờ. "Phải không? Với cả mớ bẫy đó, và cánh cửa không khóa là sao?"

Leo xoay quả đấm. Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra. Cậu ấy không chần chừ bước ngay vào bên trong.

Trước khi Jason bắt đầu đi theo, Piper tóm lấy cánh tay cậu. "Cậu ấy cần một ít thời gian để vượt qua được nỗi đau mất Festus. Không còn đổ lỗi cho chính mình."

"Ừm," Jason nói. "Ừm, được rồi."

Thế nhưng cậu vẫn cảm thấy tồi tệ. Khi còn ở cửa hàng của Medea, cậu đã nói vài điều cay nghiệt với Leo – điều mà một người bạn không nên nói, còn chưa kể đến sự thật là cậu gần như đâm Leo bằng một thanh kiếm. Nếu không có Piper, cả hai người họ đều đã chết. Và Piper cũng không dễ dàng gì để thoát khỏi cuộc chạm trán đó.

"Piper," cậu nói, "tớ biết mình bị mê mụ khi còn ở Chicago, nhưng về vấn đề của cha cậu – nếu ông ấy gặp rắc rối, tớ muốn được giúp. Tớ không quan tâm liệu đó có phải là bẫy hay không."

Đôi mắt cô luôn có các màu khác nhau, nhưng giờ chúng như vỡ tan ra, như thể cô cảm nhận được điều gì đó mà cô lực bất tòng tm. "Jason, cậu không biết cậu đang nói gì đâu. Làm ơn... đừng làm tớ cảm thấy tệ hơn. Đi thôi. Chúng ta nên đi cùng nhau."

Cô cúi đầu và đi nhanh vào bên trong.

"Cùng nhau," Jason nói với chính mình. "Ừm, chúng ta đang làm tốt điều đó mà."

Ấn tượng đầu tiên của Jason về ngôi nhà: Tối tăm.

Từ tiếng vọng của các bước chân, cậu có thể nói rằng sảnh vào nhà vô cùng rộng, thậm chí còn lớn hơn so với căn hộ thông tầng của thần Boreas; nhưng ánh sáng duy nhất của toàn bộ căn nhà lại đến từ những ngọn đèn ở phía ngoài sân. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua khe hở trên các tấm màn cửa bằng nhung dày trịch. Các cửa sổ cao đến ba mét. Đặt ở giữa chúng dọc theo tường là các bức tượng có kích thước như người thật. Khi mắt Jason điều chỉnh lại, cậu nhìn thấy các ghế sofa được sắp xếp theo hình chữ U ngay giữa phòng, với một bàn café đặt ở trung tâm và một cái ghế lớn ở phía cuối xa xa. Một ngọn đèn trần khổng lồ lấp lánh phía trên đầu. Dọc theo bức tường phía sau lưng là một dãy các cánh cửa đóng kín.

"Công tắc đèn ở đâu nhỉ?" Giọng cậu vang vọng một cách lo ngại khắp căn phòng.

"Không thấy lấy một cái," Leo nói.

"Dùng lửa thử xem?" Piper gợi ý.

Leo đưa tay ra, nhưng không có gì diễn ra. "Nó không hoạt động."

"Lửa của cậu không xuất hiện sao? Sao thế?" Piper hỏi.

"Ừm, nếu tớ biết..."

"Được rồi, được rồi," cô nói. "Giờ chúng ta làm gì – đi thăm dò?"

Leo lắc đầu. "Sau cả mớ bẫy ở bên ngoài sao? Kinh lắm."

Da Jason râm ran. Cậu ghét việc là một á thần. Nhìn xung quanh, cậu thấy đây chẳng phải là một căn phòng ấm cúng để ngồi trò chuyện. Cậu tưởng tượng ra các tên tinh linh bão xấu xa đang ẩn núp trong các tấm màn cửa, các con rồng ở bên dưới tấm thảm, một cái đèn trần được làm bằng những mảnh băng gây chết người, lăm le đâm xiên qua người bọn họ.

"Leo nói đúng,"húng ta sẽ không tách ra một lần nữa – không giống khi ở Detroit."

"Ồ, cám ơn vì đã nhắc tớ về mấy tên Cyclops," giọng Piper run rẩy. "Tớ cần điều đó."

"Chỉ còn một vài giờ nữa là trời sáng," Jason đoán. "Trời quá lạnh để đợi ở bên ngoài. Chúng ta hãy mang những cái lồng vào và cắm trại trong căn phòng này. Đợi cho đến lúc có ánh sáng mặt trời, rồi chúng ta có thể quyết định sẽ phải làm gì."

Không ai đưa ra được ý kiến hay hơn, vì thế họ lăn mấy cái lồng với huấn luyện viên Hedge và các tên tinh linh bão vào, rồi nghỉ ngơi. May quá, Leo không tìm thấy bất cứ chiếc gối trang trí sofa có chất độc nào hay đệm hơi phát ra điện trên các sofa.

Leo dường như không có tâm trạng để làm thêm món tacos. Ngoài ra, họ không có lửa, vì thế họ cùng chia nhau khẩu phần đông lạnh.

Jason vừa ăn vừa nhìn chăm chú vào các bức tượng kim loại dọc theo tường. Chúng trông giống các vị thần và các anh hùng Hy Lạp. Có thể đó là một dấu hiệu tốt. Hoặc có thể chúng được sử dụng cho các bài thực hành mục tiêu. Trên bàn café có dụng cụ pha trà và một đống sách quảng cáo bóng loáng, nhưng Jason không thể nhận ra chữ trên đó. Chiếc ghế lớn ở bên kia bàn trông giống một cái ngai. Không ai trong số họ cố thử ngồi lên nó.

Mấy cái lồng chim hoàng yến cũng chẳng làm nơi này bớt rờn rợn đi. Các venti vẫn tiếp tục quậy tưng trong lồng của chúng, kêu rít lên và quay tròn, và Jason có một cảm giác khó chịu rằng chúng đang nhìn cậu. Cậu có thể cảm nhận được sự căm ghét của chúng đối với con của thần Zeus – chúa tể bầu trời, người đã ra lệnh cho thần Aeolus cầm tù chủng loài của chúng. Các venti chẳng thích thú gì hơn ngoài việc xé Jason ra thành từng mảnh nhỏ.

Còn về phần Huấn luyện viên Hedge, ông ấy vẫn trong tình trạng bị đông cứng khi đang la hét, cái dùi cui của ông giơ lên cao. Leo đang xử lý cái lồng, cố thử mở nó bằng nhiều loại dụng cụ khác nhau, nhưng ổ khóa dường như đang gây khó dễ cho cậu ấy. Jason quyết định không ngồi gần cậu đề phòng trường hợp thầy Hedge đột nhiên trở lại bình thường và ở trong trạng thái nin-ja dê của thầy.

Dù cho có cảm thấy căng thẳng thế nào đi nữa, một khi đầy bụng, Jason bắt đầu thấy buồn ngủ. Những chiếc đi-văng ở đây khá là thoải mái – êm ái hơn nhiều so với lưng của con rồng – và hai tiếng trước cậu đều thức canh khi các bạn của cậu an giấc. Cậu thấy kiệt sức.

Piper đã cuộn người lại trên một chiếc sofa khác. Jason tự hỏi liệu cô có thực sự ngủ hay chỉ đang né tránh cuộc nói chuyện về cha mình. Dẫu cho lúc ở Chicago Medea đã muốn ám chỉ điều gì, về việc Piper có thể đưa cha mình quay về nếu cô hợp tác – nó nghe có vẻ không tốt lành gì. Nếu Piper đã mạo hiểm tính mạng của chính cha mình để cứu họ, Jason sẽ chỉ càng cảm thấy tội lỗi hơn.

Và họ cũng không còn nhiều thời gian nữa. Nếu Jason đoán chính xác thì giờ là rạng sáng ngày hai mươi tháng Mười hai. Điều đó có nghĩa ngày mai sẽ là ngày đông chí.

"Ngủ một chút đi," Leo miệng nói nhưng tay vẫn đang thử mở khóa lồng. "Đến phiên cậu đấy."

Jason hít thật sâu. "Leo, tớ xin lỗi về những điều tớ đã nói khi ở Chicago. Đó không phải tớ. Cậu không phiền phức và cậu có xem mọi thứ thật sự nghiêm túc – đặc biệt là công việc của cậu. Tớ ước gì mình có thể làm được một nửa những việc cậu có thể làm."

Leo hạ cái tua vít của mình xuống. Cậu ấy nhìn lên trần nhà và lắc đầu như thể, Mình sẽ phải làm gì với anh bạn này đây?

"Tớ đã rất cố gắng để trở nên phiền phức," Leo nói. "Đừng xúc phạm đến khả năng gây phiền của tớ. Và tớ nên bực tức với cậu thế nào đây nếu cậu lại đang xin lỗi tớ? Tớ là một thợ máy nhỏ nhoi. Còn cậu thì giống hoàng tử của bầu trời, con trai của Chúa tể Vũ trụ. Tớ đáng ra phải bực tức với cậu chứ."

"Chúa tể Vũ trụ?"

"Đúng thế, cậu là – rầm! Người Chớp. Và ‘Nhìn tớ bay này. Tớ là con đại bàng sải cánh...‘"

"Thôi đi, Valdez."

Leo cố nở nụ cười. "Ừm, hiểu rồi. Tớ thật sự gây phiền phức cho cậu."

"Tớ xin lỗi vì đã nói xin lỗi."

"Cám ơn." Cậu ấy quay trở lại với công việc, nhưng sự căng thẳng giữa hai người họ đã nguôi dần. Leo trông vẫn buồn và mệt mỏi – chứ không phải giận dữ.

"Ngủ đi, Jason," cậu đề nghị. "Phải mất mấy giờ nữa mới giải thoát được cho người đàn ông dê này. Rồi tớ sẽ nghĩ cá để làm cho những cơn gió một cái lồng giữ nhỏ hơn, vì tớ sẽ không mang cái lồng chim hoàng yến đó đến tận California."

"Cậu đã sửa Festus được, cậu biết mà," Jason nói. "Cậu đã mang đến cho nó một mục đích sống mới. Tớ nghĩ cuộc tìm kiếm này là đỉnh cao trong cuộc đời nó."

Jason sợ rằng khi mình nói ra điều đó, và Leo lại nổi điên lên lần nữa, nhưng Leo chỉ thở dài.

"Tớ hy vọng là thế," cậu ấy nói. "Giờ thì, ngủ đi, anh bạn. Tớ muốn có một ít thời gian mà không có các sinh vật hữu cơ như cậu bên cạnh."

Jason không chắc lắm những từ đó nghĩa là gì, nhưng cậu không tranh cãi. Cậu nhắm mắt lại và có một giấc ngủ dài, không mộng mị.

Cậu chỉ thức dậy khi có tiếng la hét vang lên.

"Aaaaaaa!"

Jason nhảy dựng lên. Cậu không chắc điều gì làm cậu khó chịu hơn – căn phòng đang tràn ngập ánh sáng chói chang, hay vị thần rừng đang la hét.

"Huấn luyện viên đã tỉnh," Leo nói điều không cần thiết. Thầy Gleeson Hedge đang nhảy lò cò khắp phòng trên hai chi sau lông lá của mình, vung cây dùi cui loạn xạ và la hét, "Chết này!" khi ông đập vỡ bộ đồ trà, đánh mạnh vào ghế sofa, và tấn công về phía cái ngai.

"Huấn luyện viên!" Jason hét lên.

Thầy Hedge quay người lại, thở phì phò. Ánh mắt ông cực kỳ hoang dại, Jason sợ rằng ông ấy sẽ tấn công mình. Vị thần rừng vẫn đang mặc chiếc áo màu cam và đeo cái còi trọng tài, nhưng giờ cặp sừng của ông lộ rõ phía trên mái tóc quăn tít, và cặp chi sau rắn chắc của loài dê. Liệu bạn có thể gọi đó là một con dê lực lưỡng không nhỉ? Jason gạt ý nghĩ ấy sang một bên.

"Cậu là đứa trẻ mới đến," thầy Hedge nói và hạ thấp cây dùi cui của mình xuống. "Jason." Ông nhìn Leo, rồi Piper, người hình như vừa mới thức dậy. Tóc cô ấy trông như thể một cái tổ dành cho một chú hamster thân thiện.

"Valdez, McLean," vị huấn luyện viên nói. "Chuyện gì đang xảy ra thế? Chúng ta đang ở Grand Canyon. Những tên anemoi thuellai đang tấn công và..." Ông nhìn chằm vào cái lồng của những tên tinh linh bão, và đôi mắt ông lại quay trở lại mức độ sẵn sàng chiến đấu cấp độ 1. "Chết này!"

"Oa, huấn luyện viên!" Leo chắn ngang lối đi của ông, điều đó khá là dũng cảm, mặc dầu thầy Hedge chỉ thấp hơn cậu có mười lăm phân. "Ổn cả mà, thầy. Chúng đã bị nhốt. Bọn em đã giải thoát cho thầy từ một cái lồng khác."

"Cái lồng? Cái lồng nào? Chuyện gì đang xảy ra thế? Chỉ vì ta là một thần rừng không có nghĩa là ta không thể chống đẩy và hít đất được, Valdez!"

Jason hắng giọng. "Huấn luyện viên – thầy Gleeson – ừm, bất cứ cái tên nào mà thầy muốn bọn em gọi. Thầy đã cứu bọn em ở Grand Canyon. Thầy thật sự dũng cảm."

"Dĩ nhiên ta là thế mà!"

"Đội ứng cứu đã đến và đưa bọn em đến Trại Con Lai. Bọn em nghĩ là đã mất thầy. Rồi bọn em nghe tin những tên tinh linh bão đã mang thầy đến cho – ừm, người chủ của chúng, Medea."

"Con mụ phù thủy đó! Chờ đã – không thể nào. Bà ta là người thường. Bà ta đã chết."

"Ừm, đúng thế," Leo nói, "bằng cách nào đó bà ta đã chẳng còn chết nữa."

Thầy Hedge gật đầu, đôi mắt thầy nheo lại. "Vậy! Mấy đứa được gửi đi trong cuộc tìm kiếm này để giải cứu cho ta sao. Tuyệt đấy!"

"Ừm." Piper đứng lên, đưa hai tay ra để Huấn luyện viên Hedge không tấn công cô. "Sự thật thì, thầy Glee – em vẫn có thể gọi thầy là Huấn luyện viên Hedge không? Thầy Gleeson thì nghe không hay lắm. Bọn em đang trên hành trình tìm kiếm thứ khác. Bọn em chỉ tình cờ tìm thấy thầy thôi."

"Ồ." Tinh thần của huấn luyện viên dường như xìu xuống, nhưng chỉ một giây thôi. Rồi mắt ông lại bừng sáng lên. "Nhưng đây không phải là sự tình cờ! Không phải về cuộc tìm kiếm. Đây là điều dự tính sẽ xảy ra! Vậy, đây là hang ổ của ả phù thủy đó, hử? Sao mọi thứ lại là vàng thế này?"

"Vàng ư?" Jason nhìn quanh. Từ cái cách Leo và Piper nín thở, cậu đoán họ cũng đã chẳng chú ý đến điều đó.

Căn phòng toàn là vàng – các bức tượng, bộ đồ trà mà thầy Hedge đã đập vỡ, chiếc ghế đó chính xác là một cái ngai. Thậm chí các bức màn – dường như tự động hé mở vào lúc rạng sáng – có vẻ như cũng được dệtừ những sợi vàng.

"Đẹp tuyệt," Leo nói. "Không có gì ngạc nhiên khi có nhiều hệ thống an ninh như vậy."

"Đây không phải..." Piper nói lắp bắp, "đây không phải là chỗ của Medea, huấn luyện viên. Đây chỉ là một ngôi biệt thự của một tay nhà giàu nào đó ở Omaha. Chúng ta đã trốn thoát khỏi Medea và rơi xuống đây."

"Đây là định mệnh, những chiếc bánh nướng nhỏ!" thầy Hedge khăng khăng. "Ta có nghĩa vụ bảo vệ các trò. Thế cuộc tìm kiếm lần này là gì?"

Trước khi Jason có thể quyết định liệu cậu nên giải thích hay chỉ việc đẩy Huấn luyện viên Hedge vào lại trong lồng, một cánh cửa ở phía cuối căn phòng mở ra.

Một người đàn ông mập lùn trong chiếc áo choàng tắm màu trắng bước ra với cái bàn chải đánh răng bằng vàng trong miệng. Ông ta có một bộ râu trắng toát và một trong những chiếc mũ ngủ dài, lỗi thời đang ôm chặt mái tóc bạc của ông ta. Ông ta khựng người lại khi nhìn thấy họ, và bàn chải đánh răng rơi khỏi miệng ông ta.

Ông ta liếc vào trong căn phòng phía sau lưng và gọi lớn, "Con trai? Lit, làm ơn ra đây nào. Có những người lạ trong phòng ngai."

Huấn luyện viên Hedge đã làm điều cần phải làm. Ông đưa cao dùi cui của mình lên và hét lớn, "Chết này!"