Bước Nhầm Vào Con Đường Hôn Nhân

Chương 178: Ngoại truyện: Sài Nhân x Vương Hải Ninh - Chị là thần dược của em

Trì Mộ Nhan tròn một tuổi tổ chức sinh nhật ở thành phố B, không tính long trọng, chỉ mời bạn thân chí cốt, Trì Nhất Phàm cùng Trì Huyên đã sớm bay từ nước A về, từ lúc đứa bé ra đời, cứ hai tháng anh lại bay đến thành phố B một lần, rõ ràng rất yêu thích đứa cháu này.

Mà Trì Huyên thì không may mắn vậy, em bị sắp xếp vào công ty học việc liền ít khi được rảnh, chỉ có cách gọi điện video cho Tạ Đan.

Đương nhiên vừa yêu thích ngắm nhìn Trì Mộ Nhan qua màn hình điện thoại vừa trách cứ anh cả nhẫn tâm, lần này vì sinh nhật một tuổi của cháu nên được trở về, em vui sướng ôm Trì Mộ Nhan xoay vòng vòng trên không.

Tạ Đan lo lắng kêu lên: "Tiểu Huyên chậm thôi, cháu vừa uống sữa xong."

Trì Huyên ôm Trì Mộ Nhan, hôn cháu chụt một cái, quay đầu nói với Tạ Đan: "Mẹ yên tâm, không sao đâu, con biết chừng mực mà."

Trì Nhất Phàm đi đến, 'cướp' cháu từ tay Trì Huyên, cười nhạo: "Biết chừng mực?"

Trì Huyên định mạnh mẽ phản bác, nhưng đối diện đôi mắt của anh cả thì không còn gì để nói, chán chường ngồi trên sa-lông, Tạ Đan ngồi bên cạnh em, trong phòng khách chỉ còn tiếng đùa nghịch giữa Trì Nhất Phàm và Trì Mộ Nhan.

Tạ Đan nhìn hai anh em tranh cao thấp thật sự là dở khóc dở cười, bà vỗ vỗ mu bàn tay Trì Huyên: "Được rồi, anh con cũng là vì muốn tốt cho con thôi, mong con sớm gánh vác được một nửa tập đoàn cùng anh."

Trì Huyên bĩu môi: "Con mới không muốn gánh vác tập đoàn."

"Không thì mẹ nói với chị hai đi, để con đến thành phố B, con thấy chị hai thường đi theo chị dâu lúc đóng phim, chắc chắn không rảnh quản lý Cảnh Yên."

Tạ Đan gõ trán con gái: "Cảnh Yên có mấy người Chu Sinh rồi, con đến thì làm loạn thêm à."

Trì Huyên lầm bầm hai câu ôm Tạ Đan làm nũng.

Không bao lâu, có hai người đi vào, là Sài Nhân và Vương Hải Ninh cùng đến, trên tay cả hai còn cầm quà, Trì Huyên đã hơn nửa năm đều không thấy hai người, ánh mắt em chuyển động nhìn cả hai, thử dò hỏi: "Ồ, hai chị..."

Vương Hải Ninh đặt quà xuống, chào hỏi Tạ Đan rồi mới nhìn em: "Vừa gặp Sài tiểu thư ở ngoài nên mới vào cùng."

Trì Huyên thấy Sài Nhân lườm Vương Hải Ninh một cái thì buồn cười.

Một năm này em bận rộn công việc nhưng vẫn hóng được nhờ chị dâu kể chuyện Sài Nhân theo đuổi chị ba. Lúc trước khi chị hai kết hôn em cũng thấy giữa hai người này mờ ám, không ngờ lâu như vậy mà cả hai vẫn chưa xác định.

Tạ Đan gọi giúp việc mang trà lên, Vương Hải Ninh nhìn quay phòng khách một lần, mở miệng hỏi: "Hi Nhan và Trì tổng đâu rồi?"

Trì Nhất Phàm bế cháu trên tay trả lời: "Hai đứa nó đi đóng phim rồi, buổi trưa mới về."

Trì Mộ Nhan nằm trong tay anh cười khanh khashc.

Sài Nhân nghe thấy, lòng ngứa ngáy đi đến nhìn Trì Mộ Nhan nói: "Mộ Nhan lớn lên thật giống Hi Nhan, thực sự là một mỹ nhân hại nước hại dân mà."

Câu này cũng không phải giả, Trì Mộ Nhan quá giống Khổng Hi Nhan, ngoại trừ nét mặt có một vài phần bóng dáng của Trì Vãn Chiếu, quả thực không khác nào Khổng Hi Nhan mini, đặc biệt là đôi mắt, trong veo to tròn, quá khiến người khác yêu thích.

Trì Nhất phàm nhìn Sài Nhân, cười khẽ đưa Trì Mộ Nhan cho cô, Trì Mộ Nhan có chút không vui, kéo cổ áo anh không chịu buông.

Sài Nhân dỗ vài tiếng mới ôm được bé.

Trì Huyên nhìn động tác của hai người, cười nói: "Anh cả, chị Nhân Nhân, hai người nhìn cứ như đôi vợ chồng luôn á, nếu không thì hai người thử tiến tới xem."

Nói xong em nhìn Vương Hải Ninh, chỉ thấy bàn tay cầm chén của cô khẽ run, một ít nước trà bắn ra ngoài.

Sài Nhân mím môi: "Không được đâu."

Trì Huyên nháy mắt với cô: "Sao mà không được, theo đuổi người lâu cũng mệt mỏi mà."

Sài Nhân nhìn Trì Mộ Nhan, vươn tay bẹo bẹo má, da thịt non mềm khiến vẻ mặt cô dịu dàng, âm thanh mềm mại: "Mệt mỏi cũng không sao, tóm lại là chị thích."

Sài Nhân nói xong hôn tay bé một cái, ánh mắt có tia dịu dàng.

Vương Hải Ninh ngước nhìn vẻ mặt Sài Nhân, nửa ngày mới rời mắt.

Khổng Hi Nhan và Trì Vãn Chiếu trở về thì Chu Sinh và Giang Viễn cũng đã đến. Hiện tại nàng đang quay , đoàn phim biết hôm nay là sinh nhật Trì Mộ Nhan, cả đoàn phim đặt một chiếc bánh ga-to cho Khổng Hi Nhan mang về.

Vì thế khi Chu Sinh và Giang Viễn nhìn thấy Trì Vãn Chiếu cầm một cái bánh ga-to hoạt hình không hề phù hợp với hình tượng của cô, cả hai buồn cười lắm mà phải kìm nén, vất vả nhịn đến cửa, mà Trì Huyên nhìn thấy không nể nang phì cười, phòng khách lúc này mới tràn ngập tiếng cười.

Trì Vãn Chiếu vẻ mặt như thường đưa bánh ga-to cho quản gia, đi thẳng đến bên cạnh Sài Nhân, Trì Mộ Nhan nhìn thấy cô thì kêu lên, duỗi tay ra, muốn được cô bế.

Sài Nhân cố ý không cho cô bế, Mộ Nhan nằm trong lòng Sài Nhân sắp khóc đến nơi, đôi mắt to tròn long lanh nước, Trì Vãn Chiếu thấy thế đau lòng, đón lấy bé từ trong tay Sài Nhân, mở miệng nói: "Muốn bế trẻ con thì tự sinh một đứa đi."

Cuối cùng còn thêm câu: "Cô cũng không còn trẻ."


Sài Nhân khẽ cắn răng.

Đồ độc mồm nhà chị!

Trì Vãn Chiếu nhận được ánh mắt căm giận của Sài Nhân cũng không thèm quan tâm, bế con đi tìm Khổng Hi Nhan.

Tiệc trưa còn chưa bắt đầu, Tạ Đan vội vàng đi tiếp đón họ hàng Trì gia, Khổng Hi Nhan nhận điện thoại của Đồng Duyệt nói rằng máy bay bị chậm, hiện tại còn chưa được checkin, có lẽ buổi chiều mới về đến, nàng nói Đồng Duyệt đừng vội, bên đó liền vang lên giọng Phó Thu: "Khổng tỷ, em rất nhớ chị!"

Khổng Hi Nhan nghe thấy cô thì cười khẽ trả lời hai câu.

Qua năm mới, Phó Thu thỉnh thoảng sẽ đi theo Đồng Duyệt học tập, bay khắp nơi, vốn Đồng Duyệt muốn sắp xếp một trợ lý khác cho nàng nhưng Khổng Hi Nhan từ chối, Phó Thu cũng không phải sẽ không về, huống hồ có Tiểu Vãn luôn đi cùng nàng, hiện tại không cần thêm trợ lý.

Khổng Hi Nhan vừa cúp máy thì thấy Trì Vãn Chiếu và Trì Mộ Nhan đang nhìn mình, nàng không nhịn được mặt mày vui vẻ.

Tiệc trưa tổ chức ở sân sau, Vương Hải Ninh vừa ra thì Sài Nhân ngồi xuống sát bên cạnh, bên tai cũng vang lên âm thanh: "Vương Hải Ninh, lần này chị ở đây mấy ngày?"

Vương Hải Ninh nghiêng đầu nhìn Sài Nhân, dưới ánh nắng kiêu hãnh, gương mặt người ấy xinh đẹp, dung nhanh như hoa.

Cô cụp mắt: "Ngày mai sẽ về."

Sài Nhân nghĩ đến trả lời: "Vậy chiều nay..."

Vương Hải Ninh cúi đầu uống nước: "Chiều tôi muốn nghỉ ngơi."

Sài Nhân lặng lẽ: "Ồ."

Hai người nói chuyện ngắn gọn xong thì bị Trì Huyên kéo đi chụp ảnh, buổi chiều Sài Nhân có lịch trình, vì thế ăn cơm xong liền đi. Vương Hải Ninh đứng trước cửa sổ tầng hai nhìn Sài Nhân vào xe hạ kính xuống, cô vội lui về sau một bước, phía sau có mùi thơm kéo đến, Khổng Hi Nhan đẩy Vương Hải Ninh lên trước, nói vọng xuống dưới: "Sài Nhân."

Sài Nhân đang ảm đạm ngẩng đầu lên thì trong nháy mắt trở nên rạng rỡ, ánh mắt sáng lấp lánh, cô mỉm cười yếu ớt nhìn hướng tầng hai, còn vẫy vẫy tay.

Khổng Hi Nhan kéo tay Vương Hải Ninh vẫy lại.

Xe quay đầu một vòng bên trong sân, sau đó rời đi.

Mãi đến khi không nhìn thấy xe nữa, Vương Hải Ninh quay đầu nhìn Khổng Hi Nhan: "Hi Nhan..."

Khổng Hi Nhan lùi về sau hai bước: "Còn nhớ lúc trước chị khuyên em và Tiểu Vãn không?"

"Chị nói gặp chuyện gì cũng cần tích cực đối mặt, nghĩ biện pháp giải quyết, trốn tránh là vô dụng."

"Làm sao chuyện đến trên người chị thì lại trái ngược thế."

Vương Hải Ninh cụp mắt: "Hoàn cảnh của chị với của em không giống nhau."

Khổng Hi Nhan nhìn chằm chằm cô: "Có gì không giống, đời người chỉ ngắn ngủi mấy chục năm, chị đừng quá lo nghĩ không đâu."

Trong phòng có chút yên tĩnh, ngoài cửa có tiếng Trì Huyên gọi Khổng Hi Nhan, nàng vỗ vỗ vai Vương Hải Ninh rồi đi ra ngoài, không bao lâu sau phòng khách tiếp tục vang lên tiếng cười nói.

Cả buổi trưa Vương Hải Ninh đều không ra khỏi phòng, cô nằm trên giường nhìn đền treo trần, bật rồi lại tắt, cuối cùng trước mắt mông lung, cô chợp mắt nghỉ ngơi.

Hơn ba giờ chiều.

Sài Nhân chụp ảnh xong rời khỏi studio, trợ lý đi đến dưa áo khoác cho cô, hỏi: "Nhân Nhân, buổi tối đến Trì gia hả?"

"Nếu đi, bây giờ chúng ta..."

Sài Nhân quay đầu nhìn trợ lý: "Không đi, chị muốn nghỉ ngơi."

Trợ lý im bặt, khẽ sửng sốt. Một năm qua cô chứng kiến Sài Nhân vẫn luôn theo đuổi Vương Hải Ninh, cứ hai, ba tháng lại bay đến Trường Ninh, bây giờ Vương Hải Ninh đến thành phố B rồi, Sài Nhân lại không đi.

Thật kỳ lạ.

Chỉ là trợ lý cũng không hỏi nhiều, để tài xế đi về nhà Sài Nhân, lúc xuống xe, Sài Nhân nghĩ rồi nói: "Chị đặt giúp em vé máy bay."

Trợ lý nhìn vào mắt cô, gật đầu: "Ừ."

Sài Nhân xuống xe đi vào nhà, cô ngồi đờ người trên ghế sofa, lúc lâu sau mới lấy điện thoại trong túi gửi tin cho Khổng Hi Nhan, sau đó thì đặt điện thoại trên bàn trà, đi lên tầng tắm rửa.


Khổng Hi Nhan nhận được tin nhắn thì mở ra nhìn, sau đó cười nói: "Thật là hiếm thấy."

Trì Huyên ngồi bên người nàng hỏi: "Chị dâu, sao vậy?"

Khổng Hi Nhan tắt điện thoại đi: "Không có gì, Sài Nhân nói cậu ấy đau đầu, tối nay không đến được."

Vương Hải Ninh nghe thấy hai người nói chuyện thì nhìn điện thoại, lần cuối cô và Sài Nhân trò chuyện qua tin nhắn là hai ngày trước.

[Ngày mai chị đến thành phố B?]

[Ừm]

[Mấy giờ thế? Em đi đón chị]

[Không cần]

Lịch sử tin nhắn giống như suốt một năm qua, Sài Nhân khi không có việc bận thường chạy đến tìm cô, mà cô thì nghĩ cách từ chối.

Trước kia cô thật sự cảm thấy rất hoang đường, cũng không cho rằng Sài Nhân nghiêm túc, không chừng là do Trì tổng kết hôn nên trong lòng Sài Nhân trống rỗng muốn tìm người khác nên mới nghĩ đến cô.

Nhưng sau đó tiếp xúc, khiến Vương Hải Ninh dần dần hiểu rõ, Sài Nhân là người như thế nào.

Cô dũng cảm, quyết đoán, làm việc gọn gàng nhanh chóng, chưa bao giờ dây dưa dài dòng, người như vậy, nếu nói thích Vương Hải Ninh vì giống người khác thì không thể nào.

Như vậy sẽ chỉ còn lí do duy nhất.

Sài Nhân thật sự muốn ở bên Vương Hải Ninh.

Vương Hải Ninh tắt điện thoại, trong đầu lộn xộn, cô đứng dậy đi ra vườn hoa phía sau hít một hơi lạnh, để cho bản thân tỉnh táo.

Nhưng không hiệu quả lắm.

Ý nghĩ quẩn quanh, cô đứng nửa tiếng sau thì cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Sài Nhân: [Bị đau đầu à?]

Không giống mọi ngày, chưa thấy Sài Nhân trả lời cô.

Vương Hải Ninh lại nhắn tiếp: [Nhớ uống thuốc nghỉ ngơi, nếu đau quá thì đi viện khám.]

Qua bốn năm phút vẫn không thấy hồi đáp.

[Tôi có thể đi cùng cô.]

Vương Hải Ninh gửi tin nhắn xong thì tim đập thình thịch, lòng bàn tay đổ mồ hôi, có tình cảm phá kén chui ra, chảy xuôi theo dòng máu lan khắp cơ thể cô.

Sài Nhân vẫn không hề trả lời.

Cuối cùng Vương Hải Ninh không nhịn được, gọi điện thoại qua, chuông reo mấy hồi vẫn không có ai nhấc máy.

Khổng Hi Nhan ôm Mộ Nhan đi đến, nói với Vương Hải Ninh: "Hải Ninh, tiệc tối sắp bắt đầu rồi, chị mau vào đi."

Vương Hải Ninh cầm điện thoại, định trả lời nàng thì nghe thấy chuông reo lên.

Cô vội vàng nhấc máy.

Đầu bên kia, giọng nói Sài Nhân mềm mại truyền đến: "Sao thế?"

Vương Hải Ninh mím môi: "Không có gì, muốn hỏi xem cô khỏe hơn chưa."

Sài Nhân nhíu mày, bỏ điện thoại ra một khoảng, thấy tin nhắn trong máy cùng cuộc gọi nhỡ, cô mở ra nhìn, là tin nhắn của Vương Hải Ninh.

Thấy câu [Tôi có thể đi cùng cô] thì không thể giấu được cong môi cười, điện thoại vẫn chưa tắt, giọng Vương Hải Ninh vang lên: "Sài Nhân?"

Sài Nhân ho nhẹ, che giấu sự vui mừng, làm bộ không thèm để ý: "Em không có chuyện gì, ngủ một giấc là được, tiệc tối sắp bắt đầu rồi chứ?"

"Chơi vui vẻ nhé."

Vương Hải Ninh á khẩu không trả lời được, tự nhiên nói: "Ừm."

Sài Nhân nghe vậy e hèm: "Vậy đi, em cúp máy đây."

Nói xong thì Sài Nhân cúp máy thật, thái độ khác xa với sự quấn quít thường ngày, Sài Nhân càng khác thường, Vương Hải Ninh càng lo lắng trong lòng, Khổng Hi Nhan đứng một bên nhìn cô, thu hết vẻ mặt biến hóa của cô vào mắt, nói với Mộ Nhan: "Con ơi, có mấy người, chính là vịt chết mạnh miệng mà."

Vương Hải Ninh đỏ mặt lên, cất điện thoại đi vào nhà, đi qua Trì Vãn Chiếu đang ra ngoài tìm Khổng Hi Nhan.

Bên trong sân sau, Trì Vãn Chiếu đi đến hai bước, Khổng Hi Nhan cúi đầu chơi với con gái, đèn đường hai bên cột chiếu trên người nàng, tăng thêm ấm áp.

Trì Vãn Chiếu đi lên trước, đứng trước mặt Khổng Hi Nhan, nghe thấy nàng đang nói chuyện với con bằng giọng nói hiền dịu, trong lòng ngứa ngáy, lúc Khổng Hi Nhan không để ý thì vươn tay ôm lấy nàng và con vào lòng.

Gió mát kéo đến, thổi bay những gợn sóng lăn tăn.

Sau tiệc tối, Vương Hải Ninh vẫn quyết định tự mình đến nhà Sài Nhân.

Cô biết nhà của Sài Nhân ở đâu, cũng có chìa khóa, là Sài Nhân khăng khăng đưa cho cô, nói là, sau này đến thành phố B không thể luôn làm phiền người khác.

Ý tứ chính là Sài Nhân không phải người khác.

Vương Hải Ninh ngồi trên xe nhìn ánh đèn neon ngoài cửa sổ, lướt qua từng tấm biển, thì ra, giữa cô và Sài Nhân cũng có nhiều kỷ niệm đến vậy.

Đến nhà của Sài Nhân mới hơn chín giờ tối, cô gọi điện cho Sài Nhân nhưng không được, do dự mãi cũng tự mở cửa đi vào.

Đây không phải lần đầu tiên Vương Hải Ninh đến đây. Năm ngoái, sinh nhật Sài Nhân cô cũng đến một lần rồi, lúc đến nơi cô mới biết Sài Nhân chỉ mời một mình cô, còn ăn tối với nến và hoa, nghĩ đến những kế vặt Sài Nhân đã làm, vẻ mặt Vương Hải Ninh dịu đi.

Trong phòng khách tối đen, Vương Hải Ninh tiến vào thì cởi giày, bật đèn lên gọi: "Sài Nhân?"

Không có ai.

Vừa rồi Vương Hải Ninh cũng không hỏi Sài Nhân có ở nhà này không, cứ thế tùy tiện đến, biết đâu cô không ở đây.

Vương Hải Ninh nghĩ đến khả năng này thì bước chân hơi ngập ngừng, nhìn kĩ bốn phía, sau đó ánh mắt rơi vào điện thoại trên bàn trà.

Đó là điện thoại của Sài Nhân.

Mà từ trước đến giờ cô chưa bao giờ để điện thoại rời khỏi người.

Vương Hải Ninh đi đến bên bàn trà cầm điện thoại lên, màn hình khóa hiện ra mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của cô gọi đến, Vương Hải Ninh đặt điện thoại xuống rồi đi vào phòng Sài Nhân.

Cô gõ cửa trước, tay cầm nắm cửa, nửa ngày không thấy ai trả lời, Vương Hải Ninh nhíu mày xoay tay cầm, cửa 'cạch' một tiếng mở ra.

Trong phòng Sài Nhân tối om, đèn dưới nhà cũng không thể chiếu vào, trước đây Vương Hải Ninh cũng chưa từng vào phòng Sài Nhân. Cô đi vào trong, dựa theo trí nhớ về phòng ngủ cho khách để tìm công tắc đèn, nhưng không ngờ bị vấp vào thứ gì đó dưới chân, ngã thẳng về phía trước.

Không đau như dự tính.

Trái lại rất mềm.

Chóp mũi còn có mùi chăn thơm tho, hình như là ngã vào giường. Vương Hải Ninh thở dài bỏ điện thoại ra, vừa chuẩn bị bật đền flash lên thì điện thoại bị giật lấy, trong bóng tối có tiếng nói vang lên: "Vương Hải Ninh?"

"Sao chị đến đây?"

Vương Hải Ninh nghe thấy giọng nói của Sài Nhân thì thở phào, cô ngồi dậy: "Xem cô đỡ hơn chưa? Đèn ở đâu, tôi đi bật đèn trước."

Sài Nhân dường như hơi mơ màng, sau đó mới nói: "Đèn hả, hỏng rồi."

Vương Hải Ninh:...

Trong phòng yên tĩnh, Vương Hải Ninh ngồi có chút không yên, cô nói với Sài Nhân: "Vậy tôi ngủ ở phòng khách, có gì thì gọi tôi."

Sài Nhân đáp lại: "Vâng."

Ngoan ngoãn khác thường.

Vương Hải Ninh muốn nhìn Sài Nhân nhưng xung quanh tối đen, không nhìn rõ được gì.

Cô mím mối nói: "Đưa cho tôi điện thoại."

Sài Nhân quờ quạng hai tay trên giường, vô tội nói: "Em không cầm."

Vương Hải Ninh thở dài: "Vậy cô nghỉ ngơi đi."

Sài Nhân lần này không trả lời.


Vương Hải Ninh ngồi trên giường, người nằm kia không nói lời nào, hô hấp đều đặn, dường như đã ngủ.

Cô yên tâm đứng lên chuẩn bị rời khỏi.

Tay liền bị người kéo lại.

Vương Hải Ninh quay đầu, lòng bàn tay truyền đến cảm xúc ấm áp mềm mại khiến cô không nhịn được tim đập nhanh, ngay cả giọng nói cũng hơi run: "Sài Nhân?"

Sài Nhân kéo tay cô đặt lên một bên má, cọ cọ, nhẹ nhàng nói: "Vương Hải Ninh, có phải chị lại muốn đi?"

Trái tim Vương Hải Ninh thắt lại, có chút đau, cô tự nhiên dịu giọng: "Không, tôi ở phòng bên cạnh, lúc nào...em cũng có thể gọi tôi."

Sài Nhân không chịu buông tay: "Vậy bây giờ thì sao?"

"Bây giờ em có thể gọi chị không?"

Vương Hải Ninh há miệng nhưng không biết nói gì.

Trên giường có tiếng vải ma sát sột soạt, Sài Nhân hơi chuyển mình, vỗ vỗ vị trí bên cạnh: "Chị nằm ngủ cùng em được không?"

Có lẽ vì bị bệnh, giọng của Sài Nhân không giống bình thường, vừa nhẹ lại yếu, có chút sợ Vương Hải Ninh không vui, mang theo cẩn thận từng chút một.

Vương Hải Ninh nghe thấy ngữ khí đáng thương như vậy, không nhịn được đau lòng, mở miệng nói: "Được, tôi ở cùng em."

Cô vén chăn nằm xuống bên cạnh Sài Nhân, vỗ vỗ lưng nàng: "Em ngủ đi."

Sài Nhân lựa thời cơ di chuyển đến gần, nằm trong lòng Vương Hải Ninh cọ cọ: "Thật tốt."

Vương Hải Ninh mặc áo len bên trong, dựa mặt vào thì nhẵn nhụi ấm áp, rất thoải mái, Sài Nhân dính vào cô, kéo một tay Vương Hải Ninh vòng qua ôm mình, Sài Nhân mặc áo ngủ, cử động một chút thì áo xộc xệch, lòng bàn tay Vương Hải Ninh chạm vào da thịt trơn bóng.

Vương Hải Ninh chạm vào làn da kia thì nắm chặt lại, cố gắng tránh tiếp xúc, Sài Nhân vòng tay ra sau kéo tay Vương Hải Ninh, mở từng ngón tay ra, sau đó để cô ôm eo mình.

Hai người ôm nhau, hô hấp hòa làm một.

Lòng bàn tay Vương Hải Ninh đổ mồ hôi, giọng nói khàn khàn: "Sài Nhân..."

Sài Nhân trở mình, hai người mặt đối mặt, cô nghe ra được Vương Hải Ninh đang kìm nén, chủ động tiến lên, cắn bờ môi Vương Hải Ninh, tay còn không quên cầm tay người kia tự vuốt eo mình.

Vương Hải Ninh rối loạn, trong đầu nhảy bùm bùm, sau đó cô tách ra một khoảng, mở miệng nói: "Em đang bị ốm."

Sài Nhân nằm trên người Vương Hải Ninh, ghét sát tai cô, hơi thở như lan: "Phải, em đang bị ốm."

"Vương Hải Ninh, chị là thần dược của em."

Hai tay Sài Nhân ôm Vương Hải Ninh, vừa dứt lời thì cảm giác tê dại ở cổ, Vương Hải Ninh đang gặm cắn, dùng sức mút mạnh, Sài Nhân bị đau, âm thanh tan vỡ: "Vương Hải Ninh..."

Vương Hải Ninh đảo khách thành chủ, ôm sát eo Sài Nhân, cúi đầu gieo xuống xương quai xanh quyến rũ kia từng đóa hoa đào, trầm giọng nói: "Ừm, để tôi chữa bệnh cho em."

Trong mắt Sài Nhân là sương mù mờ ảo, sau khi bị ôm chặt, hai tay cô luồn vào trong áo Vương Hải Ninh đi lên.

Nhiệt độ cơ thể hai người tăng cao, không khí cũng bị đốt cháy, cửa phòng không biết bị khép lại từ bao giờ, căn phòng tối mịt.

Có tiếng rên rỉ yếu ớt đứt quãng truyền ra ngoài.

Nửa đêm chưa dứt.

- Toàn văn hoàn-

- -------------------------

22/09/20222

Hành trình với Hi Nhan và Trì tổng, Sài Nhân và Vương Hải Ninh cùng nhiều người khác nữa chính thức khép lại tốt đẹp!

Từ 28/6/2019 đến 22/09/2022, gần 3 năm 3 tháng, tròn 1182 ngày edit cuối cùng cũng đào xong và đăng hoàn bộ này trước ai đó. Cảm ơn bản thân vì đã cố gắng, cảm ơn các độc giả vì đã ủng hộ dù thời gian quá lâu, có lẽ mình là editor làm truyện lâu nhất trần đời mất. Người ta đào hố chỉ mất 1 năm, mình đào hơn ba năm mới xong:))) Quá trời lâu rồi.

Mình còn hai hố nữa cần lấp, sẽ gặp lại mọi người ở hai hố kia nhé! Yêu thương mọi người nhiều nhiều!

Thiên Thiên,

Bước Nhầm Vào Con Đường Hôn Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 1 lượt.
loading...