Boss Nữ Lạnh Lùng Của Tôi

Chương 517: C517: Hết truyện

80@-




Sau khi nghe nói bố mẹ Bạch Vi muốn gặp mình, tôi luôn sống trong thấp thỏm.

Vốn chúng tôi đã định là một tuần sau, tôi sẽ tới nhà cô ấy, nhưng do vướng việc của công ty National, nên đành phải lùi lịch hẹn lại.Sau khi giải quyết xong chuyện hợp đồng với công ty National, tôi đã gọi điện hẹn Ôn Hân đi uống nước.Cô ấy lập tức vui vẻ đồng ý ngay, điểm hẹn là một quán cà phê do cô ấy chọn.Tới ngày hẹn, vì ranh rang nên tôi tới sớm.

Tôi chọn một vị trí gần cửa kính sát đất có tầm nhìn khá đẹp, sau đó gọi một tách cà phê, rồi ngồi thảnh thơi nhấm nháp.

Không bao lâu sau, một bóng dáng xinh đẹp đã xuất hiện ở cửa quán.Ôn Hân vẫn xinh đẹp như mọi ngày.

Cô ấy vừa bước vào đã thu hút hết mọi ánh nhìn của đàn ông trong quán.“Hey, sao cậu đến sớm thế?”Tôi đáp: “Thì giờ tôi đang rảnh mà! Cậu uống gì? Cà phê nhé!”Ôn Hân gật đầu, tôi vẫy nhân viên phục vụ và gọi một tách cà phê giống của mình cho cô ấy.Sau khi nói vài câu về chuyện hợp đồng với công ty National, tôi nói: “Lần này thật sự phải cảm ơn cậu, nếu không có cậu chắc Lý Hoài Minh sẽ hành chúng tôi lên bờ xuống ruộng mất!”Ôn Hân mỉm cười đáp: “Đến giờ mà cậu còn khách sáo với tôi thế à? Nhưng chắc hôm nay, cậu hẹn gặp tôi không chỉ vì chuyện cảm ơn đúng không?”Ôn Hân quả là một cô gái thông minh, tôi lập tức đi vào chủ đề chính của buổi hẹn này: “Ừ, người nhà Bạch Vi đã hẹn gặp tôi.

Có lẽ họ đã không còn ngăn cản hai chúng tôi đến với nhau nữa, cho nên tôi cần phải làm rõ ràng vài chuyện”.Mặt Ôn Hân lập tức tái đi, bàn tay cầm tách cà phê của cô ấy hơi run lên, Ôn Hân nói: “Đúng là người tính không bằng trời tính! Trước kia, tôi bỏ lỡ tình duyên của mình vì sự yếu đuối.



nhưng cũng chẳng thế làm gì khác được!”Tôi khó


gái tốt, lại còn


nếu tôi cứ tiếp tục mập mờ không


đôi mắt của Ôn Hân đã rưng rưng, cô ấy nói: “Tôi hiểu rồi, tôi thật lòng chúc cậu và giám đốc Bạch


lần rồi thôi, còn hơn là để cô ấy cứ sống trong ảo tưởng và mong


hàng nổi tiếng ở Thịnh


cử: Chiến Thần


với cuộc sống bình thường, nhớ lại những ngày



là mối quan hệ giữa cô chủ và quản gia, còn cô bé con thì được ông


cặp đôi bình thường khác, bầu không khí giản dị


về thực tại.“Anh đừng quên ngày kia đến gặp bố mẹ em


gái, hơn nữa gia đình cô ấy còn luôn phản đối chuyện của chúng tôi nên


đây đều vượt xa so với tưởng tượng của tôi.Người đón tôi ở cổng là Hà Khai Thành, đây là lần đầu tiên ông ta không nhìn tôi với ánh mắt hình viên


tôi biết cô ấy có thể bình an vô


đã có cái nhìn


Bạch thì cậu cần phải cố gắng nhiều hơn nữa”.Bạch Vi đứng ở



Phương Dương, bạn trai của con!”Tôi lập tức cúi người chào hỏi: “Cháu chào hai bác!”Bố của Bạch Vi


bố.Bố Bạch hắng giọng nói: “Hai đứa ngồi đi”.Chúng tôi ngồi xuống cạnh nhau.Dứt lời, ông


tôi đã gặp biết bao nhiêu chuyện phiền phức,


và hạnh phúc”.Trán tôi bắt đầu lấm tấm mồ hôi, tôi lấy hết dũng khí nói: “Cháu biết là


giờ, cháu đang cố gắng hết sức để


hội”.“Cơ hội thì luôn luôn có, nhưng


này, chúng tôi mới hiểu ra tình



Trong những ngày Bạch Vi mất tích, hai vợ chồng tôi mất ăn mất ngủ, lúc ấy chúng tôi nghĩ, chỉ cần con bé có thể bình an về nhà thì nó muốn gì chúng tôi cũng đồng ý hết.

Cuối cùng, cậu đã đưa nó an toàn trở về, điều này khiến chúng tôi đã thay đổi cái nhìn về cậu.

Tôi cho cậu ba năm, nếu cậu đáp ứng một điều kiện của tôi, gia đình tôi sẽ không cấm cản chuyện của hai đứa nữa.

Tôi cần cậu phải chứng minh cho chúng tôi thấy cậu có đủ khả năng để mang lại một cuộc sống đủ đầy và hạnh phúc cho Bạch Vi”.Bố Bạch nghiêm giọng nói, trong ngữ điệu mang sự đanh thép của người từng trải.Tôi vô cùng mừng rỡ, như vậy có nghĩa là chúng tôi đã có cơ hội được ở bên nhau rồi ư? Dù biết điều kiện này khá khó để thực hiện được, nhưng tôi vẫn thấy vui, dẫu sao khi có một chút áp lực thì con người ta mới cố gắng phấn đấu hơn.

Tương lai tươi đẹp đang đợi chúng tôi ở ngay phía trước, chí ít bây giờ tôi đã là tổng giám đốc khu vực, tài sản cá nhân cũng tăng lên không ngừng, tôi hoàn toàn có niềm tin đem lại cuộc sống hạnh phúc cho Bạch Vi.Bạch Vi ngồi bên cạnh nắm chặt lấy tay tôi, từ lực tay của cô ấy, tôi biết Bạch Vi đang xúc động đến mức nào.

Tôi nhìn cô ấy thì thấy trong mắt cô ấy ngập tràn niềm hạnh phúc, tôi thầm nghĩ cuộc đời thật kỳ diệu, trải qua biết bao gian khó, cuối cùng ngày chúng tôi được chính thức sánh bước bên nhau đã không còn bao xa nữa.————————-Hết!!!.





Boss Nữ Lạnh Lùng Của Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 17 lượt.
loading...