Bổn Cung Không Thể

Chương 94: Ngoại truyện - Kỷ Nguyên

205@-
Kỷ Nguyên mơ thấy một giấc mơ.

Nàng mơ thấy năm mười bảy tuổi, mình ngồi đọc sách dưới tán cây hải đường. Dưới ráng chiều hồng nhạt, Chử Hành đứng bên cạnh trải giấy nghiền mực, ngón tay trắng nõn thon dài cầm tấm chặn giấy vuốt phẳng từng tấc giấy Tuyên Thành, lúc khom lưng, sợi tóc đen nhánh óng mượt của hắn sẽ rơi xuống.

Kỷ Nguyên cứ nghĩ rằng, hiếm khi có nam nhân nào sở hữu mái tóc đẹp như hắn.

Kỷ Nguyên ngửi thấy mùi hương tao nhã thoang thoảng, tỏa ra từ ống tay áo của Chử Hành. Nàng dời mắt khỏi cuốn sách, hỏi Chử Hành: “Trên người Chử khanh huân hương gì vậy? Không giống hoa cũng không giống gỗ, dường như khác hẳn người bên ngoài.”

Gương mặt Chử Hành tuấn tú sáng trong, khí chất tao nhã được lắng đọng lại qua thời gian dài. Nghe vậy, hắn đứng dậy, ngẫm nghĩ rồi đáp: “Thần không dùng huân hương, chắc là mùi bị dính từ mực thơm mà có.”

Kỷ Nguyên nói: “Mùi mực thơm của người khác cứ trộn lẫn với mùi khói dầu, còn trên người của khanh thì lại rất sạch sẽ.”

Năm ấy Chử Hành vừa cập quan, nhận được lời khích lệ thì bối rối buông mi mắt, ống tay áo khép lại, quy củ nói: “Điện hạ quá khen.”

Gió thổi qua tán cây, một đóa hải đường lắc la lắc lư rơi xuống, đúng lúc rơi lên cây trầm cài tóc của Chử Hành. Sự lạnh nhạt của quân tử và vẻ kiều diễm của đóa hoa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp.

Liếc nhìn vẻ mặt vẫn không hay biết gì của Chử Hành, khóe miệng Kỷ Nguyên hơi cong lên, bật cười thành tiếng.

Chử Hành kinh ngạc ngước mắt nhìn nàng.

“Đây là lần đầu tiên thần thấy điện hạ mỉm cười.” Hắn nghiêm túc giải thích, ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: “Điện hạ nên cười nhiều hơn.”

Mặc dù nói vậy không sai nhưng là một người nghiêm trang như hắn nói lời này, không có sức thuyết phục chút nào.

Nụ cười của Kỷ Nguyên dần biến mất, đưa mắt nhìn xuống quyển sách, vội vàng lật sang trang khác, nói: “Tự dưng bật cười thì sẽ rất ngớ ngẩn.”

Nàng nhớ nhị muội Kỷ Thù từng nói: “A Nguyên, tỷ không hợp để thành hôn với Chử Hành đâu. Hai người đều là kiểu người nghiêm túc, tâm tư thâm trầm, ở bên nhau mà ai cũng im thin thít, thế thì nhàm chán biết nhường nào!”

Đối với Kỷ Nguyên mà nói, thành hôn không phải là nơi quy túc nhất định phải có. Thời niên thiếu, cũng vì trên người Chử Hành có một loại khí chất năm tháng yên bình, ở bên cạnh hắn sẽ rất thoải mái, cho nên nàng mới ngầm đồng ý hôn sự này.

Nàng cho rằng Chử Hành cũng vậy.

Hắn thông minh, bình tĩnh, tầm mắt cao, tất nhiên sẽ không bị nhi nữ tình trường trói buộc. Thế nên sau khi phụ hoàng băng hà, giữa cưới Công chúa và nhập sĩ, hắn không chút do dự lựa chọn vế thứ hai, cho nến khi trở thành quyền thần.

Nói thật, Kỷ Nguyên cũng không oán hận. Cho dù có thì suốt mấy năm trời đắm chìm trong lục đục với nhau, cũng đã sớm hao mòn hết rồi.

Mãi đến ngày tổ chức Trâm Hoa yến, trong thủy tạ, nàng vì chuyện hôn nhân của tiểu muội và Mạnh Tôn mà lạnh lùng cười nhạo hắn: “Trước kia Chử đại nhân không muốn từ bỏ tiền đồ, sao biết Mạnh Tôn cũng không muốn như thế?”

Nàng rất khó miêu tả ánh mắt của Chử Hành lúc ấy. Tả tướng đại nhân có thể hùng biện trước triều đình nhưng khi đối mặt với những lời khiển trách chất vấn của nàng, đa số thời điểm hắn đều im lặng.

Trong bữa tiệc hôm ấy, Chử Hành uống không ít rượu. Xưa nay hắn vốn là quân tử đoan chính, thanh cao tự giữ mình, hiếm khi có thời khắc phóng túng như thế.

Kỷ Nguyên gặp Chử


như mọi khi nhưng Kỷ Nguyên lại biết, hắn đã say rượu, bởi vì đôi của


lát sau mới khẽ nói: “Sao


vẫn nhớ rõ vẻ mặt áp lực và


nhốt Kỳ Viêm vào tử lao, thiên hạ tử sĩ phẫn nộ đấu tranh cứu


chỉ có mình Kỷ Sơ Đào, mà thực ra còn có bóng dáng của Chử Hành. Hơn nữa lúc nàng đến


rất thơm, sau này rất nhiều lần, rất nhiều năm trôi qua, mỗi lần gặp


giang sơn, chút ấm áp ẩn giấu dưới lưỡi



Kỷ Nguyên tỉnh dậy từ cảnh tượng trong giấc mơ liên tục


xưa, chẳng qua là giúp Kỷ Thâm vừa đăng cơ xem tấu chương


tao nhã thoang thoảng vờn quanh người nàng, giọng



hắn


hiện trước mắt mình, trẻ tuổi đến bất ngờ. Trên chiếc bàn bên cạnh, một cục


ngơ ngác giơ tay lên, chỉ thấy ngón tay của mình mảnh khảnh


xa hoa lộng lẫy, vàng son tráng lệ như hồi tiên hoàng còn sống. Mà Thu


Chử Hành giải thích: “Điện hạ vừa chợp mắt,


đây cho mình. Nàng soi gương, thấy một khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ, trẻ tuổi,


thế mà sau khi tỉnh dậy lại quay về thời thiếu nữ của mình. Hóa ra những



trúng độc, Kỷ Thù vẫn chưa


Đôi mắt phượng của nàng khẽ híp lại, đứng


nàng, cung kính nói: “Mong


sự khác nhau rất nhiều. Đôi mắt của Chử Hành năm ba mươi tuổi như phủ kín một lớp sương mù lạnh


mắt phượng trầm tĩnh, dường như


Thừa tướng, tương lai nhất định sẽ bước lên địa vị cao quý, ta cũng vậy. Đối


tất nhiên là hiểu rõ ẩn


đường tương lai của họ, cho


này, nàng chủ


mím đôi môi mỏng, muôn vàn gợn sóng đan


ràng hai người còn đang đứng trên một con đường có trình độ tương đồng, nay nàng lại như đứng quan


thay đổi. Sự thanh cao của hắn không cho phép hắn truy hỏi nguyên do, cổ họng chỉ khẽ



không đủ xuất sắc, mà là khi đã được chứng kiến vạn


tuổi sẽ rung động nhưng Kỷ


một đời, không


Nam nhân kia bị bệnh, vội vã bồi


thần. Kiếp trước sau khi chịu đau khổ, nàng mới biết rõ mưu đồ của Hoàng đế: Quá cứng thì dễ


triều thần. Những nan đề mà nàng sẽ bó tay chịu thua năm


Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng, sẽ tặng


xâm lược Đại Ân trên diện rộng,



nàng ấy: “Thừa Bình, lần này bổn cung sẽ không


cầm quyền, nàng tuân theo di mệnh của Hoàng đế, gài bẫy để Kỳ Liên Phong “chết trận” tại biên thành Mạc Bắc,


nhận được


và lợi dụng của phụ hoàng và Hoàng đệ. Nếu Kỷ Sơ Đào không nằm mơ


nàng muốn đi theo


nắm giữ ấn soái xuất chinh, buông thân phận van xin ông ấy: “Nếu như Đại Ân đồng ý hòa thân thì có lẽ sẽ kéo dài chút thời gian để thở dốc, tuy nhiên sẽ để lại nỗi ô nhục khó có thể xóa bỏ


của Kỳ gia, sĩ


giường bệnh phát hiện thủ đoạn


đổ ập xuống mặt đất, gió mạnh


nến thắp sáng từng ngọn đèn nến trong cung điện. Ánh sáng màu vàng ấm áp chiếu lên


đến nỗi gần như không thể nói chuyện, nàng mỉm cười: “Phụ hoàng đang chờ cái gì? Chờ hai phong mật chiếu kia được đáp lại à? Hay là chờ


đế trợn to, cổ họng khô


truyền đạt lại nguyện vọng được viết trong mật chiếu. Đám người


đôi mắt trợn tròn của Hoàng đế: “Ta


mắt chứng kiến kế hoạch của mình sụp đổ, thấy nhi tử do ông ta tự tay bồi dưỡng không có cơ hội ngồi lên ngai


chuông tang vang lên,


ngây thơ, không thể gánh vác trọng trách, nay mệnh lệnh Đại Công chúa


tài đức khác” nhưng cả triều đình


thể một ngày thiếu vua. A Nguyên, tỷ


chỉ về phía Chử Hành ở nơi xa: “Ta cảm thấy so với chọn



Kỷ Nguyên không chút nghĩ ngợi, lạnh nhạt nói: “Không cần.”

“Vì sao?” Kỷ Thù kinh ngạc.

Kỷ Thù chỉ cười khẽ chứ không trả lời. Nàng đã trả giá quá nhiều vì Đại Ân, cho nên giờ đây nàng không muốn mình tiếp tục bị nhốt trong thâm cung hoặc hậu trạch.

Cùng tháng đó, Kỷ Nguyên lập con cháu Hoàng thất là Kỷ Thâm làm vua, phụ tá Kỷ Thâm thống trị triều đình, tăng thu giảm chi, chuẩn bị quân lương.

Ba năm sau, Đại Ân đại thắng, chém giết Bắc Yến Hoàng đế, tổ tôn Kỳ gia đắc thắng hồi triều.

Ngày tổ chức tiệc chúc mừng, Kỷ Nguyên đặc biệt tặng một bộ chức hà y diễm lệ tinh xảo cho tiểu muội Kỷ Sơ Đào, còn mời nàng ấy dự tiệc.

Kỷ Sơ Đào vừa tròn mười bốn tuổi, không thích những nơi náo nhiệt ầm ĩ, nhăn mặt hỏi nàng: “Hoàng tỷ, muội không đi được không?”

Kỷ Nguyên giang tay để cung tỳ hầu hạ mình mặc quần áo, quan sát muội muội trong gương, nói: “Muội nhất định phải đi, ta dẫn muội đi gặp một người.”

“Ai vậy ạ?”

“Kỳ Viêm.”

“Kỳ Viêm? Tôn tử của Trấn Quốc Hầu lão gia tử?” Kỷ Sơ Đào khó hiểu: “Vì sao muội phải gặp hắn?”

Kỷ Nguyên híp mắt: “Ta sẽ tứ hôn cho hai người.”

“?!”

Kỷ Sơ Đào hoảng sợ, đỏ mặt xua tay, dở khóc dở cười: “Không được không được, muội không quen biết hắn thì sao có thể tùy tiện tứ hôn? Huống chi, muội không thích võ tướng quân doanh!”

Kỷ Nguyên xoay người, mỉm cười đầy ẩn ý, ánh mắt như nhìn xuyên qua tương lai xa xôi, vuốt ve búi tóc của muội muội, cười nói: “Hãy tin ta, muội sẽ thích hắn.”

Mùa thu năm đó, Bắc Yến tân vương Lý Liệt vào Kinh đô triều kiến, đồng thời nghị hòa.

Kỷ Thù hoàn toàn không biết gì về chuyện sắp xảy ra, chỉ phẩy quạt lả lơi nói: “A Nguyên, tỷ nói xem trong sứ đoàn Bắc Yến có nam nhân nào tuấn tú không nhỉ? Nếu có, ta sẽ đi xem.”

“Tuấn tú hay không thì khó mà nói.” Kỷ Nguyên bưng ly trà, chậm rãi cười nói: “Tuy nhiên trong nhóm người đó, chắc chắn sẽ có người mà muội thích nhất.”

Nghe nói Chử Hành đã có ý định từ quan quy ẩn. Hai năm nữa, nàng cũng sẽ rời hoàng cung, theo đuổi cuộc sống mà mình mong muốn.

Lần này, mong rằng tất cả những người mà nàng trân trọng sẽ có một cuộc đời bình an hạnh phúc.

[Toàn văn hoàn]
Bổn Cung Không Thể
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 42 lượt.
loading...