Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Chương 580

CHƯƠNG 580

“Bà chủ, tôi hiểu tâm trạng của bà, nhưng chuyện quan trọng bây giờ là phải để tổng giám đốc tiến hành phẫu thuật, không phải sao?” A Minh đỡ mẹ Lục, nhẹ giọng an ủi.

Bác sĩ cũng ở bên cạnh khuyên nhủ: “Người nhà tránh đường, hiện giờ người bị thương cần phải chữa trị ngay, đừng cản đường chúng tôi.”

“Nghe bác sĩ nói đi, đừng để chậm trễ thời gian chữa trị.” Ông cụ Lục thấy tình trạng cháu trai như vậy, trong lòng rất đau đớn, nhưng ông không thể luống cuống được.

“Huyền Lâm, con trai đáng thương của tôi, con mà có gì bất trắc thì mẹ phải sống sao đây!” Mẹ Lục không tiếp tục chắn đường bác sĩ nữa mà vừa khóc vừa chạy theo bác sĩ tới cửa phòng phẫu thuật.

Người nhà họ Lục đều đi theo Lục Huyền Lâm tới cửa phòng phẫu thuật, đột nhiên nghe thấy Lục Huyền Lâm lên tiếng nói chuyện.

“Huyền Lâm, Huyền Lâm, cháu đang nói gì sao?” Người đầu tiên nhận ra là Lục Hương Cầm, bà ta hỏi.

“Tang… Tang Du…” Ý thức Lục Huyền Lâm mơ hồ, nhưng miệng vẫn không ngừng nói.

Lục Hương Cầm có chút sốt ruột, truy hỏi: “Huyền Lâm, rốt cuộc cháu đang nói gì?”

“Tang… Tang… Du.” Lục Huyền Lâm gọi đứt quãng, nhưng vì quá yếu, giọng nói cực nhẹ, gần như không nghe được.

Thấy Lục Hương Cầm vẫn muốn truy hỏi, bác sĩ bắt đầu nổi cáu, cứ tiếp tục như vậy sẽ chậm trễ thời gian điều trị.

“Vừa nãy cũng đã nói rồi, bà đừng chắn đường chúng tôi, nếu không kịp thời chữa trị cho bệnh nhân, bà có thể gánh vác hậu quả không?”

Y tá trẻ tuổi là một người nóng nảy, thấy có người chắn đường, giọng điệu cũng không dễ chịu cho lắm.

Sắc mặt bác sĩ cũng không tốt, Lục Hương Cầm không dám hỏi nữa, tránh ra một bên, sau đó tận mắt nhìn Lục Huyền Lâm được đẩy vào phòng phẫu thuật.

Mãi tới khi cửa phòng bị bác sĩ đóng lại, mẹ Lục không nghe được bất cứ câu nói nào của mọi người xung quanh nữa, ngồi trên hành lang bệnh viện với ánh mắt vô hồn.

Ông cụ Lục nhìn đèn đỏ ở phòng phẫu thuật, nhất thời cũng không biết nên nói gì. Người luôn bình tĩnh, vững vàng như ông cũng trông như già thêm vài tuổi. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Ba, con cảm thấy Huyền Lâm không giống đang nói gì khác, hình như là gọi tên Lý Tang Du.” Lục Hương Cầm đỡ ông cụ Lục ngồi xuống, nói ra suy đoán trong lòng.

Ông cụ không ngờ tới giờ cháu trai vẫn nhớ tới Lý Tang Du, trong lòng lại trào dâng đau đớn, thế nên ông không đáp lại lời Lục Hương Cầm nói.

“Lý Tang Du? Làm gì có chuyện đó được, không phải cô ta đã chết rồi sao? Lẽ nào cô ta còn chưa từ bỏ ý định, vẫn muốn quấn lấy Huyền Lâm nhà chúng ta sao?” Trên mặt mẹ Lục vẫn đầy nước mắt, tức giận chất vấn.

Đám cháu nhà họ Lục phụ họa theo: “Cô đừng nói như vậy, cháu nghe mà nổi hết cả da gà đây này.”

A Minh ở bên cạnh nghe giọng điệu của họ là biết họ vẫn chưa biết tin Lý Tang Du còn sống.

Cũng không phải Lý Tang Du quấn lấy tổng giám đốc đâu, hiện giờ là tổng giám đốc lì lợm bám lấy Lý Tang Du đó!

A Minh thầm than thở trong lòng. Những người này đều là người nhà của tổng giám đốc, thế mà ngoài gây phiền phức ra thì thời điểm quan trọng lại đa nghi như Tào Tháo trong bệnh viện.

Nhưng anh ta sẽ không nói ra những lời này.

Thấy những người đó càng nói càng thái quá, ông cụ Lục kịp thời ngăn lại nói: “Đừng nói nữa, mấy đứa không nên thảo luận chủ đề như vậy trước cửa phòng phẫu thuật.”

Ông cụ Lục uy nghiêm ở đó, ông đã nói như vậy rồi, không có ai còn dám nói gì nữa.

Lục Hương Cầm biết tính ba mình, cũng chỉ im lặng ngồi bên cạnh chị dâu, muốn an ủi bà ta một chút.


Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5/10 từ 4 lượt.
loading...